Mạch Tiểu Hân thấp thỏm không yên ngồi chờ ở đại sảnh nhà B.
Đã hết giờ làm, Mục Tư Viễn gọi điện thoại bảo cô chờ anh nên cô vẫn ngồi chờ trên chiếc ghế trong góc đại sảnh. Cô cảm thấy mình đúng là ngoan ngoãn thành thói quen rồi, thậm chí còn không hỏi anh là có chuyện gì, thực ra không cần hỏi cũng biết, không có chuyện gì ngoài mời cô cùng đi ăn cơm, hỏi rồi có khi lại khó xử, ăn hay không ăn, cô rất khó trả lời.
Buổi trưa hầu như không ăn thứ gì nên bây giờ cảm thấy hơi đói, cô lấy điện thoại ra xem, sắp 7 giờ rồi, tại sao anh ấy còn chưa làm xong? Chẳng lẽ là tức giận vì thái độ của mình lúc trưa nên cố ý muốn trả thù cho mình chết đói? Cô nghĩ thầm, cho dù mình nhiều lần từ chối nhưng chẳng lẽ phụ nữ lại không được kiêu một chút? Phụ nữ sao có thể không tỏ ra rụt rè được?
Từ nhỏ bà ngoại đã dạy cô phải biết cách giữ mình khi được các chàng trai theo đuổi, Mạch Tiểu Hân cảm thấy trước mặt Mục Tư Viễn mình đã quá nghe lời rồi. Lúc cô bị ốm, anh ấy nói đến là đến, cũng không hỏi xem mình có đồng ý không, đến nhà mình còn ở đến quá nửa đêm tự nhiên như chủ nhà, còn dọa mình phải ở lại qua đêm nữa làm cô sợ đến mức hôm sau cũng không dám mở cửa cho anh. Còn buổi trưa nay tất cả mọi người ở nhà ăn đều nhìn mà vẫn đưa tay sờ trán cô xem có nóng không, vậy mà cô cũng ngoan ngoãn không dám cử động. Sau đó Đông Đông còn giáo huấn cô một trận, nói không ngờ mình lại được biết chuyện này cùng với vô số người khác, thật sự là một trận Waterloo trong sự nghiệp buôn dưa của đời cô.
Ngô Cạnh sắp làm bố rồi, thật không biết một người nhã nhặn như anh ta bế con sẽ như thế nào. Chắc là anh ta yêu vợ lắm nên mới muốn sinh con sớm như vậy. Chỉ mong bọn họ mãi mãi yêu nhau để mình đỡ áy náy. Mặc dù mẹ anh ta đã bóp chết tình yêu của cô với anh, nhưng tình yêu của Ngô Cạnh thì vẫn là chính mình tự tay vứt bỏ. Rất nhiều lúc cô nghĩ đến Ngô Cạnh mà chỉ cảm thấy áy náy. Giờ đây thấy anh ta đã tìm được đích đến của chính mình, cô cũng có thể yên tâm đi con đường của mình. Cô vô thức bóc miếng sô cô la còn lại, bóc được một nửa suy nghĩ một chút lại lần nữa gói lại bỏ vào túi xách tiếp tục yên lặng đọc truyện.
Chuông điện thoại kêu vang, là điện thoại của Mục Tư Viễn. Cô chần chừ một chút, chẳng lẽ chưa làm xong việc vẫn phải làm tiếp? Trong lòng cô thầm có chút thất vọng.
"Tiểu Hân, em ở đâu?" Âm thanh của Mục Tư Viễn nghe có vẻ sốt ruột.
"Đại sảnh. Anh vẫn đang làm việc à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

Truyện hay nhẹ nhàng mà sâu sắc
Truyện hayyyy ....