Mưa to xua tan thời tiết nóng nực, không trung trở nên trong vắt, những người tránh mưa tới tấp đổ ra đường, ánh mặt trời xuyên qua tán lá cây màu xanh lục lấp lánh chiếu xuống tạo thành những vệt sáng loang lổ trên vỉa hè.
Mạch Tiểu Hân theo Lục Tử Hãn đi ra khỏi quán cà phê, đầu cô vẫn hơi choáng váng, nghẹt mũi rất khó chịu. Ngồi uống cà phê với Lục Tử Hãn hai tiếng đồng hồ, điều hòa trong quán cà phê để nhiệt độ quá thấp làm cô rùng mình liên tục. Có điều hôm nay Lục Tử Hãn uể oải không chịu nổi như người mất hồn, hoàn toàn không nhận ra cô không thoải mái, hắn kể cho cô nghe một số chuyện khi còn bé, kể về người mẹ thường xuyên đau ốm và ông bố luôn luôn bạn rộn ít khi về nhà của mình, lần đầu tiên Mạch Tiểu Hân cảm thấy Lục Tử Hãn cũng là một cậu bé đáng thương. Những người bên cạnh cô thoạt nhìn đều rất sang trọng và lịch thiệp nhưng thì ra người nào cũng có chuyện riêng và đau thương của chính mình. Từ một góc độ nào đó thì cái giá phải trả của trưởng thành chính là chậm rãi nhìn những người mình quan tâm cứ lần lượt bỏ mình mà đi.
"Về nhà ngủ một giấc tử tế, mấy hôm nay anh thức đêm trông bố rồi đúng không?" Cô không thể nói ra những lời an ủi sáo rỗng đó, chỉ dịu dàng nhìn hắn như vậy, tựa như nhìn một cậu bé cần được sưởi ấm.
Đầu óc căng thẳng, Mạch Tiểu Hân chậm rãi đi đến cửa ngân hàng, mặc dù cũng chỉ cách một ngã rẽ nhưng cô vẫn mệt đến mức thở hồng hộc. Uống cà phê hình như đầu càng đau hơn, vừa rồi không dám thể hiện ra trước mặt Lục Tử Hãn, bây giờ hai mắt cũng cay xè. Cô dụi mắt thật mạnh, ơ, vì sao xe của Mục Tư Viễn lại đỗ ở đây?
Mạch Tiểu Hân đi vào ngân hàng, không hề thấy Mục Tư Viễn ở bên trong, cô đi ra do dự trong chốc lát rồi từ từ đi tới bên cạnh xe cúi người định nhìn vào trong xe thì Mục Tư Viễn mở cửa xe đi ra.
Anh đã chờ cô ở đây hai, nhìn chiếc xe đạp điện màu đỏ đó bị chủ nhân vứt bỏ nằm lẻ loi ở đó, đó là xe anh tặng cô ấy, lúc tặng anh hoàn toàn không để ý nhưng giờ đây lại cảm thấy thân thiết. Biết rõ cô ấy nhất định sẽ về lấy xe nhưng lại không nhịn được sợ hãi cô ấy sẽ vứt bỏ như giẻ rách.
Anh đợi ở đây một cách cố chấp đến mức gần như là tự ngược, trong lòng như dời sông lấp biển. Mấy ngày nay Lục Tử Hãn vẫn ở bên Lục Kiến Thành, cho rằng nó sớm đã mệt lắm rồi mà không ngờ còn có thể nhận ra Mạch Tiểu Hân trong đám người sớm hơn mình. Nó cũng đã động chân tình với cô ấy sao? Những chiêu thức của các công tử ăn chơi đó vẫn dùng mãi với một người, vậy thì cũng chỉ có thể giải thích là tình cảm thực sự. Còn cô ấy thì sao? Cô ấy hờ hững lạnh nhạt khi mình nói thích cô ấy nhưng lại động tâm với người nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
