Thời tiết tháng sáu đúng là thay đổi bất thường, lúc đến vẫn là trời quang vạn dặm mặt trời chói chang, không ngờ lúc về đã thấy sấm chớp ầm ầm. Mục Tư Viễn đi ra đại sảnh phòng khám bệnh của bệnh viện, tiểu Trần đã lái xe tới đón.
Trận mưa này tới bất ngờ, rất nhiều người đi đường bất ngờ không phòng bị kịp lũ lượt tránh vào dưới mái các cửa hàng hai bên đường. Bất ngờ không phòng bị kịp? Văn Cẩm chắc là cũng bất ngờ không phòng bị kịp đúng không? Lục Kiến Thành đi khám sức khỏe theo định kì phát hiện có một khối u ở bên trái gan, kết quả chụp cắt lớp là ác tính đúng như dự tính của bác sĩ. Hôm nay là ngày thứ ba sau phẫu thuật, Mục Tư Viễn vừa vào phòng bệnh vô trùng thăm hỏi ông ta, chủ tịch Lục mặt mày hồng hào ngày xưa bây giờ đã là một người già yếu ớt rồi.
Anh nhớ tới nội dung nói chuyện giữa hai người hôm đó khi Lục Kiến Thành gọi anh tới văn phòng của mình.
"Văn Cẩm đã lớn như vậy rồi, tôi không thể lo liệu được cho Viễn Dương nữa. Tư Viễn, tôi đã thông báo cho các thành viên khác của hội đồng quản trị, vị trí chủ tịch để anh tới làm".
Mục Tư Viễn khẽ cười, trên thương trường Lục Kiến Thành có tiếng thủ đoạn độc ác, nói đến hai chữ khả úy cũng không hề quá đáng. Ngay mấy tháng trước ông ta còn làm cho anh và Tề Tuấn luống cuống tay chân một hồi vì chuyện của Dịch Đạt.
"Tư Viễn, nếu như tôi trẻ lại hai mươi tuổi thì nhất định phải đấu một trận với các anh, gặp kỳ phùng địch thủ mặc dù khổ cực nhưng cũng là một loại hưởng thụ". Lục Kiến Thành cảm khái nói, "Đáng tiếc Tử Hãn không giống tôi, giao Văn Cẩm vào tay nó tôi còn thực sự không yên tâm".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
