Nhà cửa trên phố Ngự trước đây đều rất cũ nát, cả con phố cực kì tiêu điều, cơ quan xây dựng thành phố có ý định giải tỏa mở rộng thành đường lớn với sáu làn xe để hóa giải tình trạng giao thông ngày càng căng thẳng của thành phố, sau đó có vị đại biểu hội đồng nhân dân đưa ra một đề án và được thông qua, chính quyền thành phố đầu tư một số tiền lớn để trùng tu lại nguyên trạng, nối liền phố Ngự với khu du lịch Ngũ Lĩnh gần đó, từ đó phố Ngự trở thành một điểm du lịch mới của thành phố B. Các cửa hàng hai bên mặt phố đều không lớn nhưng lại bày bán không ít đồ vật hiếm lạ kì dị nên vẫn rất đặc sắc. Hình như ở chỗ này có thể tìm được đặc sản của mọi nơi trên cả nước, dao kéo Tân Cương, trống da Nội Mông Cổ, vải nhuộm Vân Nam, bộ đồ trà đạo Phúc Kiến, cái gì cần có đều có. Không cần nói đến người bên ngoài mà ngay cả người bản địa lúc không có việc gì cũng thường xuyên đến đây xem xét một chút, cho nên cửa hàng nào ở đây cũng rất đắt khách. Mạch Tiểu Hân rất nhiều lần được ông chủ sai đi cùng khách hàng từ bên ngoài đến thành phố B đến đây du ngoạn, có lúc cô và Hà Đông Cầm Cầm cũng tới dạo phố để tìm mua một vài món đồ trông rất cổ kính nhưng tuyệt đối không phải đồ cổ, mấy người hi hi ha ha dạo phố, lần nào cũng có thu hoạch, vì vậy phòng ngủ của cả ba người đều được trang trí rất đặc sắc. Đương nhiên hấp dẫn bọn họ còn có con phố ẩm thực cắt vuông góc với phố Ngự, thịt dê nướng, bánh bao chiên, tất cả đều được quảng cáo là làm theo đúng công thức chính tông, còn mùi vị thì sau khi đi dạo phố các cô luôn cảm thấy ăn rất ngon miệng.
Trần Vân Chi có dự định của chính mình, con trai đã không có bản lãnh một mình dẫn Tiểu Hân ra ngoài thì chính mình vẫn luôn có biện pháp tác hợp cho hai đứa nhỏ này mấy bữa cơm. Tán tỉnh yêu đương, không gặp nhau thì tán tỉnh kiểu gì, không tán tỉnh thì yêu sao được? Buổi sáng ra cửa đã là mười giờ, cứ như vậy đi dạo hơn một tiếng là đến bữa trưa, con bé này chắc chắn sẽ xấu hổ không dám ăn xong là về luôn, vẫn còn phải đi dạo với mình hơn nửa con phố nữa, lúc đi xong cũng đã đến giờ chuẩn bị bữa tối, đến lúc đó làm cho hai đứa nó cùng làm việc, cùng tán gẫu, như vậy không phải đã có thể kéo gần khoảng cách sao? Cho nên mới nói tán gái cũng không phải một chuyện đơn giản, phải nghiên cứu tính khí, sở thích của đối phương, phải chú ý thiên thời địa lợi nhân hòa, còn phải biết xem thời tiết biết sắp xếp thời gian. Cũng giống như đánh trận, cần chiến lược, cần cả chiến thuật, bằng không dù trong lòng có thích đến mấy thì người ta cũng sẽ không tự nhiên mà rơi vào tay mình được.
Quả nhiên một già một trẻ đi dạo hết buổi sáng vẫn chưa xong nửa con phố, Mạch Tiểu Hân sợ Trần Vân Chi mệt nên đề nghị sớm tìm một chỗ ăn cơm, đâu ngờ bà già lại chọn một quán ăn đông đúc khó tìm chỗ ngồi nhất, Tố Trân trai. Tố Trân trai này mặc dù là một quán đồ chay nho nhỏ trên phố Ngự nhưng lại rất nổi tiếng trong cả thành phố B, các món chay ở đây rất tuyệt, là lựa chọn tốt nhất để tổ chức tiệc chúc thọ cho người già của rất nhiều gia đình. Ở đây bình thường đến ăn đều phải đặt trước, càng không cần phải nói đến buổi trưa chủ nhật khi các quán ăn trên phố đều kín người hết chỗ, sợ rằng ngay cả đợi người khác ăn xong cũng chưa đến lượt mình. Mạch Tiểu Hân kéo tay Trần Vân Chi đi lên cầu thang gỗ rất hẹp của Tố Trân trai, thấy trong đại sảnh đã ngồi đầy người liền âm thầm nhụt chí. Vừa định khuyên bà già chuyển sang quán khác thì Trần Vân Chi đã cười tủm tỉm quay về phía một cái bàn gần cửa sổ vừa vẫy vẫy tay vừa nói: "Cô đã bảo Tư Viễn đặt chỗ trước, đi dạo cũng mệt rồi, chúng ta phải ăn một bữa thật ngon mới được".
"Nào nào, Tiểu Hân ngồi xuống đi. Tư Viễn, gọi đồ ăn chưa?" Trần Vân Chi thu hết vẻ mặt của hai người vào mắt nhưng vẫn làm bộ hoàn toàn không nhận ra, "Trưa nay cháu chịu khó ăn chay với bà già này, buổi tối chúng ta về nhà nấu mấy món thật ngon".
"Cô khách sáo quá, chỗ ngồi ở đây là phải đặt trước, bình thường muốn ăn cũng không ăn được". Lúc gọi điện thoại rõ ràng Trần Vân Chi nói chủ nhật Mục Tư Viễn vẫn phải đi làm, bây giờ người lẽ ra đang ở công ty này lại nhàn nhã ngồi ngay trước mặt mình, hơn nữa trong Tố Trân trai có nhiều bàn đôi như vậy mà anh ta lại đặt một bàn bốn người, mùi âm mưu đúng là quá nồng đậm, Mạch Tiểu Hân thản nhiên vạch rõ điểm này. Lại còn phải cùng ăn tối? Trời ạ, cô phải nhanh chóng nghĩ cách chuồn mất mới được!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
