Ngải Lâm cảm thấy trình độ nấu ăn của mình đã có tiến bộ nhảy vọt, thời tiết dần dần ấm áp, buổi sáng cũng không thích ngủ nướng nữa, gần đây cô thường làm một vài món sở trường buổi trưa mang tới cho mọi người cùng ăn thử. Dưới sự khuyến khích mạnh mẽ và không tiếc lời nịnh bợ của Mạch Tiểu Hân và Hà Đông, lòng nhiệt tình làm hiền thê lương mẫu của Ngải Lâm tăng vọt chưa từng có.
Tổng giám đốc Mục đã khôi phục bình thường, rất ít khi giữ cấp dưới ở lại văn phòng cùng ăn, vì vậy cũng thường thường bị Ngải Lâm kéo đi thưởng thức tay nghề. Bởi vì cứ đến buổi trưa mấy người này lại ngồi cùng bàn ăn cơm chuyện trò vui vẻ nên dần dần một lời đồn khác lặng lẽ truyền khắp Viễn Dương. Nữ nhân vật chính trong lời đồn đường nhiên là Mạch Tiểu Hân, có người nói cô ấy là bà con xa của thư ký Ngải, tiểu thư Ngải Lâm không bao giờ xuống bếp bây giờ lại xắn tay áo nấu cơm, lấy mĩ thực làm tơ hồng, mục đích quá rõ ràng. Lại có người nói vì sự kiên trì bền bỉ của thư ký Ngải nên rốt cục tổng giám đốc Mục đã phải nể mặt bạn học cũ mà ngoan ngoãn nghe theo, có một hôm ngang nhiên đưa cho vị Mạch tiểu thư kia một quả táo đỏ rất to làm cho một đám người đẹp khác tan nát cõi lòng.
Đương nhiên Mục Tư Viễn và Ngải Lâm sẽ không nghe thấy những lời này, nhưng Hà Đông là ai chứ? Chỉ có tin tức cô không muốn nghe, không có tin tức cô không nghe được, đặc biệt là tin đồn về Mạch Tiểu Hân thì đương nhiên cô phải nghe thật rõ ràng, sau khi nghe thấy cô suýt nữa ngất xỉu, thở dài nói: "Trên đời này quả nhiên không có nhảm nhí nhất mà chỉ có nhảm nhí hơn!"
Thực ra chân tướng của sự thật là buổi trưa hôm đó Mạch Tiểu Hân và Hà Đông xuống nhà ăn muộn một chút, đồ tráng miệng đã không còn táo mà chỉ có chuối tiêu, mà cả cô và Mạch Tiểu Hân đều không thích ăn chuối. Nhìn thấy Mục Tư Viễn và Ngải Lâm đến ăn sau mình mà cả hai người đều có một quả táo đỏ rực, Hà Đông than thở viên chức nhỏ quả nhiên bị bắt nạt, rõ ràng là vẫn còn táo mà không chịu bán cho mình, nhất quyết giữ lại cho vị tổng giám đốc có xác suất 50% sẽ không xuống ăn cơm này. Ngải Lâm nghe vậy cười nói: "Cho nên nói bây giờ là thế giới của nam sắc không hề quá đáng chút nào, lần nào chị cũng đi theo Tư Viễn gọi đồ ăn, mấy cô bé đó chọn cho anh ta cá tươi nhất, thịt nạc nhất, lê lớn nhất, táo đỏ nhất..." Cô chưa kịp nói hết Mục Tư Viễn đã xin hàng đưa quả táo của mình sang cho Mạch Tiểu Hân.
"Hôm nay có hoạt động quan trọng gì mà Mạch tiểu thư luôn luôn mộc mạc cũng trang điểm xinh đẹp như vậy?" Lục Tử Hãn nhìn cô bé bên người mình, da trắng môi đỏ, đôi mắt vốn đã hết sức dễ thương kia càng thêm hút hồn người khác, váy dài, khăn lụa, còn có một chiếc cặp tóc rất xinh xắn, rõ ràng là sau khi đi làm về còn có hẹn hò.
"Anh cũng phát hiện ra à? Vậy thì rõ ràng là trình độ trang điểm còn chưa ổn". Sau một thời gian như vậy hai bên cũng đã quen thuộc, thái độ của Mạch Tiểu Hân đối với Lục Tử Hãn đã thoải mái hơn rất nhiều, chỉ có Hà Đông vẫn không dám quá tùy tiện với thủ trưởng của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
