"Mẹ, tội gì mẹ phải làm thế?" Mục Tư Viễn dở khóc dở cười nói với mẹ anh, người lúc này đang nửa nằm trên giường giả vờ bị đau. Một vụ hỗn loạn vừa mới xảy ra. Nhà vệ sinh ở Tố Trân trai được lát bằng gạch men chống trơn trượt, lại thỉnh thoảng có nhân viên vệ sinh cầm cây lau nhà vào lau nước đọng trên sàn, không biết vì sao mẹ anh lại trượt chân ngã đập mông xuống đất được. Không chỉ vậy, lúc xảy ra chuyện, bên cạnh bà lại không có một người nào. Khi anh và Mạch Tiểu Hân chạy tới thì mẹ anh đã được người ta giúp đỡ nâng dậy đứng dựa vào bồn rửa mặt, bà cau mày nhưng vẫn cố gắng an ủi Mạch Tiểu Hân đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu nào. Anh đương nhiên cũng không có thời gian để ý tới chủ quán vội vã chạy tới xin lỗi mà lập tức cõng mẹ lên xe chạy thẳng tới bệnh viện.
Đến bệnh viện, kết quả chiếu chụp cho thấy rất may mắn là xương cốt không hề hấn gì, nhưng mẹ anh vẫn không ngừng kêu đau. Chủ nhật không có chuyên gia hội chẩn, vị bác sĩ trực trẻ tuổi kiểm tra lại một hồi lâu, đầu đầy mồ hôi cũng không nói được là có vấn đề gì, chỉ có thể hàm hồ nói đại khái là trật khớp bong gân gì đó. Vừa nghe vậy anh đã sốt ruột, bấm điện thoại định gọi phòng quan hệ xã hội tìm chuyên gia tới khám bệnh nhưng mẹ anh lại sống chết không cho, nói bà là một đội viên đội người mẫu thể dục buổi sáng, thân thể vẫn còn dẻo dai lắm, chẳng qua là trượt chân một cái mà thôi. Đã xương cốt không bị thương gì thì về nhà nằm mười ngày nửa tháng là sẽ khỏi, không nhất thiết phải làm mọi người vất vả. Dù cho anh và Tiểu Hân ở một bên khuyên bảo như thế nào, bà già cũng không chịu ở lại bệnh viện thêm nửa phút. Không thuyết phục được mẹ, anh đành phải nghe lời đưa mẹ về nhà.
Về đến nhà, đóng cửa phòng lại, mẹ anh mới nhịn cười, nói với con trai đang căng thẳng rằng mình chỉ giả vờ, giả vờ ngã, giả vờ bong gân, mục đích chính là để lừa Mạch Tiểu Hân.
Rốt cục Mục Tư Viễn không chịu nổi đỏ mặt, "Như thế làm sao được?" Hơn nữa Tiểu Hân nhất định sẽ không đồng ý.
Trần Vân Chi trừng mắt nhìn anh, "Vì sao không được? Mẹ đi lại không tiện, tuy nói mình vẫn có thể đi lại nhẹ nhàng nhưng lại không thể đi chợ nấu cơm, ngay cả tắm rửa hay lau người cũng không được, dù sao cũng phải có người giúp mẹ chứ".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
