Vì có một dự án hợp tác vốn đã đàm phán xong từ trước, Mục Tư Viễn và Hoàng Khởi Sâm đều phải đi Mỹ một chuyến. Từ lâu Mục Tư Viễn đã có ý định mở rộng tiêu thụ của Viễn Dương đến hải ngoại, Hoàng Khởi Sâm trở lại trụ sở chính là để gióng trống khua chiêng thực hiện dự án này. Trước đó, họ đã tìm hiểu rất kĩ và phát hiện, một đối tác của đối phương đã phá sản trong cuộc khủng hoảng kinh tế lần này nên hiện nay đối phương đang cần gấp sản phẩm của họ. Anh và Hoàng Khởi Sâm đều là người chủ trương thả dây dài câu cá lớn, ngoài tính toán kĩ lưỡng vấn đề dao động của tỉ giá thì các nhân tố khác đều không cố gắng ép giá, điều này làm đối phương hết sức hài lòng, đàm phán tiến hành rất thuận lợi.
Mục Tư Viễn dạo bước trên phố Wall. Đã năm năm anh chưa đến Mỹ, vừa là vì không có thời gian vừa là vì tâm tình. Trên đại lục này anh đã kiếm được thùng vàng đầu tiên, trên đại lục này anh đã hưởng thụ tình yêu đầu tiên trong cuộc đời, cũng ở đây anh đã nghe thấy tin dữ cửa nát nhà tan, anh nhìn thấy sự xấu xí khi tình yêu bị phản bội. Thương trường, nhân tính, đất nước tự do này làm cho anh nhận thức được đầy đủ sự tàn khốc của hai thứ này.
Đàm phán vừa kết thúc Hoàng Khởi Sâm đã vội vã bay về, cô vợ bé nhỏ của ông ta gửi tin nhắn thông báo đã có thai. Người đàn ông bốn mươi tuổi này xúc động đến mức quên cả cách gọi điện thoại đường dài quốc tế, làm cho Mục Tư Viễn nhìn vừa hâm mộ vừa buồn cười. Giúp ông ta gọi điện thoại, nghe ông ta nói năng lộn xộn, hỏi một đống câu hỏi vô nghĩa hoàn toàn không hề có chút logic nào, có điều câu cuối cùng thì anh vẫn nghe hiểu: "Phải ăn uống tử tế, không được ra ngoài ăn, đồ ăn ở nhà hàng có quá nhiều chất phụ gia. Không phải Tiểu Hân nấu ăn rất ngon sao, em nhất định phải đến chỗ cô ấy ăn nhờ ở đậu đợi anh trở về nhé!"
Nghe vậy, Mục Tư Viễn nói với Hoàng Khởi Sâm: "Mẹ tôi ở nhà một mình, đang ngại vắng vẻ quá, bảo Cầm Cầm đến nhà tôi ở đi, dù sao mẹ tôi cũng còn có chút kinh nghiệm".
Hoàng Khởi Sâm nhìn anh rồi nói: "Cầm Cầm nhát gan, không quen bác gái nên sẽ ngại, ăn không ngon. Cô ấy và Tiểu Hân ở cùng phòng suốt bốn năm đại học, còn thân hơn chị em ruột, Cầm Cầm thích ăn cái gì cô ấy đều biết rõ". Được nghe tin vui nên tâm tình ông ta rất tốt, liền trêu chọc Mục Tư Viễn, "Làm sao, thương Tiểu Hân à? Sợ Cầm Cầm nhà tôi sai khiến cô ấy như hầu gái à? Yên tâm, sau này anh trai với chị dâu nhất định sẽ để cho hai người sai khiến lại, cả cháu nó cũng cho hai người sai bảo luôn. Có điều cũng phải nói trước, nếu như em dâu không phải Tiểu Hân thì khoản nợ này tôi không cần phải trả".
Mục Tư Viễn cười khổ, sau lần dạo chơi ngoại ô, Mạch Tiểu Hân không tránh anh nữa, có điều, đó không phải điều anh muốn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
