Bốn mắt của Hà Đông và Cầm Cầm đảo quanh trên người Mạch Tiểu Hân và Mục Tư Viễn như đèn pha. Vừa rồi Tiểu Hân còn nói không đi, chớp mắt một cái đã cùng Mục Tư Viễn chuyện trò vui vẻ từ trên xe bước xuống, điều này khiến Hà Đông ngứa ngáy trong lòng hận không thể lập tức tóm lấy Mạch Tiểu Hân lôi đến chỗ không có người rồi tra khảo cho rõ ràng. Có điều hôm nay Ngải Lâm đã hạ quyết tâm phải tạo cơ hội cho Mục Tư Viễn nên vẫn khóa chết Hà Đông, Hà Đông đi đâu Ngải Lâm đi theo đó, Hoàng Khởi Sâm hiểu ý Ngải Lâm nên cũng dính lấy Cầm Cầm không buông tha, cho nên Mạch Tiểu Hân tự nhiên phải đi cùng Mục Tư Viễn ở phía sau.
Mục Tư Viễn thấy cô thành thục lắp phim vào máy ảnh liền hỏi: "Không ngờ lại có cô gái biết dùng máy ảnh cơ loại này, em đã học chụp ảnh à?"
Mạch Tiểu Hân gật đầu, là Ngô Cạnh đã dạy cô chụp ảnh, trước kia Ngô Cạnh thường khen cô có thiên tư, đương nhiên cô cũng biết một nguyên nhân rất lớn là trong mắt tình nhân có Tây Thi. Cô giơ máy ảnh lên mở nắp ống kính quay về phía hồ nước. "Đúng là có quá nhiều chuyện, khi còn bé em nghĩ rằng mình sẽ trở thành một họa sĩ, không ngờ bây giờ ngày nào cũng chỉ làm việc với các con số".
"Đúng vậy, không ngờ còn có chuyện trùng hợp như vậy. Thành phố B có dân số gần mười triệu, vậy mà chúng ta lại đi làm trong cùng một khu nhà". Mục Tư Viễn thấy cô vừa giơ máy ảnh lên chọn cảnh như thật vừa tán gẫu với mình hết sức thoải mái, trong lòng âm thầm cảm thấy vui mừng. "Đáng tiếc là thời gian dài như vậy mà anh vẫn không nhận ra em". Mặc dù trước kia rất ít khi xuống tầng 6 ăn cơm nhưng nhất định là đã gặp cô không chỉ một lần.
"Không phải em cũng không nhận ra anh sao, trong hoàn cảnh ấy, em chỉ để ý đến chú cảnh sát với đám lưu manh thôi!" Mạch Tiểu Hân cười nói, lại bấm hạ cửa trập đến tách một tiếng, "Cái này gọi là vô duyên đối diện bất tương phùng". Nếu như Mục Tư Viễn không cho cô biết thì sợ rằng cả đời này cô cũng sẽ không nhận ra anh ấy.
Mục Tư Viễn ngẩn ngơ, thấy cô lại xoay người sang bên kia lấy cảnh liền vội đuổi theo hai bước nói: "Tại sao lại vô duyên, cả tòa nhà cũng chỉ có hai chúng ta bị kẹt trong thang máy cùng nhau".
Mạch Tiểu Hân nhớ tới chuyện thang máy buổi tối hôm đó lại cảm thấy bất mãn, căm giận nói: "Cái công ty thang máy đó thật là mềm nắn rắn buông, rõ ràng hôm đó em cũng bị kẹt trong đó mà chỉ đến bệnh viện xin lỗi anh, đúng là đồ xu nịnh".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
