Trưa thứ sáu.
"Không nhớ lắm, có thể là buột miệng nói ra". Ngải Lâm nói thờ ơ như không, có khi đã nói đùa với giám đốc bộ phận quen thuộc nào đó cũng nên.
"Tôi có bệnh gì? Vậy mà có người nói cứ như là tôi sắp chết rồi, tiểu thư Ngải Lâm, chúng ta là công ty đã niêm yết, cô có biết một câu thuận miệng của cô sẽ dẫn tới giá cổ phiếu tụt dốc không?" Mục Tư Viễn tức giận nhìn Ngải Lâm, tại sao anh lại gặp phải một đống phụ nữ như vậy chứ? Hà Đông, Ngải Lâm, đương nhiên còn có Mạch Tiểu Hân, người nào cũng làm cho anh sống không yên, ngủ không ngon, buổi sáng hôm nay phát hiện dây lưng của mình đã rộng ra nửa đốt.
"Chỉ có anh mới biết rốt cuộc mình có bệnh hay không". Ngải Lâm cao giọng nói, "Anh làm thêm giờ như phát điên, ép mọi người làm cho quý một vốn nhẹ nhàng nhất lại giành được thành tích ngang với quý ba trước đây vẫn bận rộn nhất. Buổi trưa hôm nào không phải tiếp khách thì cũng họp, tôi vắt óc tìm cách thay đổi mùi vị hộp cơm trưa cho anh nhưng hôm nào anh cũng không ăn được mấy miếng, anh đắc đạo thành tiên rồi à? Không ăn không ngủ, cứ như vậy thì bệnh gì mà chả mắc được?"
"Ăn cơm hộp mà cô muốn tôi phải ăn bao nhiêu?" Mục Tư Viễn đành phải nhượng bộ, "Cô có cố gắng đổi vị đến mấy cũng chỉ có vài món ăn nhạt nhẽo như vậy".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
