Tết Nguyên Tiêu, theo thông lệ hàng năm, nhà ăn tầng 6 tặng miễn phí mỗi người ăn cơm trưa một suất bánh trôi. Kỳ thực Hà Đông rất thích ăn bánh trôi nhưng vì sợ béo nên không dám ăn nhiều, chỉ thử một cái rồi đưa hết chỗ còn lại cho Mạch Tiểu Hân mặc dù vẻ mặt vẫn rất tiếc nuối.
Thấy vậy, Mạch Tiểu Hân cười khanh khách, nói: "Một năm mới có một cái tết Nguyên Tiêu, ăn nhiều một chút thì đã làm sao".
Hà Đông lập tức lấy thìa xúc một cái về, nói: "Vì ngày mai ông bà nội tớ về nên hôm nay tớ về nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Tớ ở chỗ bạn bao nhiêu ngày như vậy bố mẹ tớ cũng ngại nên bảo tớ mời bạn cùng về ăn cơm, ăn xong chúng ta lại cùng về nhà bạn được không?"
Mạch Tiểu Hân lắc đầu nói: "Không đi đâu, tớ sợ nhất là gặp phụ huynh, gò bó lắm, có ăn cũng không thoải mái. Cảm ơn cô chú giúp tớ nhé!"
Hà Đông liếc cô, nói: "Biết ngay là bạn không chịu đi mà, nếu là tớ thì tớ cũng không đi, dù sao hai đứa mình đang ở nhà ăn ngon chơi vui. Tớ cũng không muốn về nhưng lại không có cách nào, bố tớ nói nhất định phải về".
Mạch Tiểu Hân vừa cười trên nỗi đau của người khác vừa lấy điện thoại ra nghe máy.
Không ngờ điện thoại là của Trần Vân Chi gọi, bà nói mình vừa đến thành phố B, nhân dịp Nguyên Tiêu mời Mạch Tiểu Hân tối nay tới ăn cơm: "Tiểu Hân à, ở đây cô cũng không biết mấy người, ăn tết vắng vẻ quá, cháu tới ăn cơm với cô nhé, cũng một thời gian dài cô không gặp cháu rồi, cô nhớ cháu lắm".
Mạch Tiểu Hân cực kì khó xử. Trừ chị em Lục Tử Tình và Ngải Lâm, đương nhiên người quen của Trần Vân Chi còn có một đám anh em sát cánh cùng Mục Tư Viễn như Hoàng Khởi Sâm. Đặc biệt là Lục Tử Tình, người chỉ mong sao có cơ hội lấy lòng bà mẹ chồng tương lai này, chỉ cần bà ho một tiếng chắc chắn cô ta sẽ vội vàng chạy tới ăn cơm với bà. Còn mình thì là cái gì mà chạy đến nhà tổng giám đốc Viễn Dương ăn bữa cơm đoàn viên tết Nguyên Tiêu với mẹ anh ta? Cô cười cười tự giễu, tâm tư Trần Vân Chi vô tình hay cố ý lộ ra lúc kéo cô đến tòa nhà Phúc Thái hôm tết đó lẽ nào cô lại không cảm thấy? Có điều tại sao bà ấy lại không hỏi ý con trai bảo bối của mình trước chứ? Phải biết con trai bà không hề có ý đó mà. "Cô ạ, tối nay cháu phải đến nhà bạn học ăn cơm, cháu đã hẹn rồi. Hôm nào cô với cháu cùng nhau ăn cơm sau vậy, dù sao cô cũng lên thành phố B rồi, sau này có rất nhiều thời gian mà".
Trần Vân Chi kiên trì nói: "Tiểu Hân à, nhà bạn học có thể để hôm nào đến sau hay không? Không phải là bạn trai cháu chứ?" Bà đột nhiên nghĩ ra, một cô gái xinh đẹp như vậy có lẽ đã có bạn trai từ lâu rồi, đây chính là một vấn đề lớn.
"Đương nhiên không phải", Mạch Tiểu Hân cười nói, "Có điều nếu cháu bảo để hôm khác thì cô ấy nhất định sẽ giết cháu mất, cháu sợ cô ấy lắm!" Nói rồi nháy nháy mắt với Hà Đông, gợi ý cô lớn tiếng tiếp lời.
Hà Đông hiểu ý, nói: "Mạch Mạch, tớ đã nói với mọi người ở nhà rồi, nếu bạn không đến bố mẹ tớ sẽ giận lắm đó".
Nghe vậy Trần Vân Chi biết Mạch Tiểu Hân đã hạ quyết tâm không chịu đi nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, nói: "Cháu không tới cô nấu cơm cũng không có hứng thú gì. Đợi lát nữa cháu thương lượng lại với bạn học cháu được không?"
Hà Đông trợn mắt rồi cũng cúi đầu khẽ hỏi: "Bà ấy gọi bạn đến ăn cơm làm gì? Không phải là nhìn trúng bạn rồi chứ?"
Mạch Tiểu Hân lườm cô, nói: "Bạn cho rằng bây giờ vẫn là xã hội phong kiến sao? Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy à? Tớ đã không nghĩ tới chuyện đó từ lâu rồi, khi đó đúng là mê muội đầu óc rồi, để ý đến một đỉnh Chomolungma làm gì, không phải tự làm mình mệt sao?" Vốn cũng chưa đến mức ghi lòng tạc dạ, người ta vốn đã vô tình, sau một cái tết, tâm tư đó cũng dần dần phai nhạt gần hết rồi. Mạch Tiểu Hân cảm thấy Hà Đông nói thật sự rất đúng, sau khi trải qua chuyện với Ngô Cạnh mình sắp đạt tới cảnh giới đao thương bất nhập rồi, dù là ai chăng nữa cũng không thể làm trái tim mình tổn thương được nữa.
Hà Đông nghiêm túc nhìn cô, "Mạch Mạch, không phải là vì bạn thấy Ngô Cạnh nên bệnh cũ tái phát rồi đấy chứ? Lại nhất quyết cho rằng trên đời này chỉ có hắn là tốt nhất, ai cũng không ra gì cả à?"
Mạch Tiểu Hân thở dài nói: "Tháng sau anh ta cưới rồi, bạn thấy tớ là người muốn làm người thứ ba à?"
Hà Đông gật đầu nói: "Bạn rõ ràng thì tốt, có tốt đến mấy cũng là của người khác rồi, hoàn toàn vô nghĩa đối với chúng ta, nhất định phải vứt bỏ như giẻ rách".
"Hai đứa bọn em làm cái gì đấy? Định gặm bàn à? Bao giờ mới lớn được?" Ngải Lâm bưng đĩa đi tới thấy hai người đang nằm bò lên bàn thầm thì liền lắc đầu quầy quậy. "Tiểu Hân, bác gái gọi điện thoại bảo buổi tối mời mọi người ăn cơm, còn gọi cả hai vợ chồng Khởi Sâm. Cầm Cầm không phải bạn học của em sao, cùng đi đi, làm bà cụ phật ý cũng không tốt". Ngải Lâm cảm thấy mình làm thư ký đã sắp trở thành yêu tinh rồi, con trai ép cô đi làm kẻ ác, bà già lại bắt cô đi bợ đỡ, mà bà già này nói đến Tiểu Hân cứ như nói đến bảo bối nhà mình khiến cô không thể nào mở miệng từ chối được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
