Mục Tư Viễn ngồi ở hàng ghế khách quý, chậm rãi bàn bạc kế hoạch phát triển của Viễn Dương trong giai đoạn đầu xuân với Lục Kiến Thành. Lục Tử Tình ngồi bên cạnh anh, nhìn gương mặt anh tuấn của anh, nghe âm thanh trầm ấm của anh, lòng tràn đầy vui sướng. Năm năm qua, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Mục Tư Viễn vui vẻ chủ động nói chuyện thao thao bất tuyệt với bố mình như thế, phải chăng rốt cục anh đã chuẩn bị gác lại khúc mắc với bố, không còn truy cứu chuyện cũ năm xưa? Lục Tử Tình cảm thấy hai mắt cay cay chỉ muốn rơi lệ, có lẽ rốt cục mình cũng có thể chờ đợi một ngày cùng anh ấy tổ chức một hôn lễ long trọng như thế, không, hôn lễ sẽ phải long trọng hơn, xa hoa hơn đám cưới này.
Lục Kiến Thành cười nói: "Gia đình tôi chủ trương tự do yêu đương, tự do hôn nhân, chuyện của bọn nhỏ tự chúng nó quyết, kể cả bọn nó muốn ngày mai kết hôn tôi cũng không có ý kiến gì".
Ủy viên Trương nói: "Nghe thấy chưa Tư Viễn, phải nắm lấy cơ hội nhé!" Ông ta hơi hâm mộ Lục Kiến Thành, nếu như mình có một đứa con gái thì đương nhiên cũng phải nghĩ cách kiếm một thằng con rể có tài năng như vậy.
Mục Tư Viễn cười nhạt nói: "Biết làm sao được. Chủ tịch Lục quá bận nên hôm nay đành phải nhân cơ hội này báo cáo ông ấy một chút. Bác Trương, cháu mang ít rượu Thổ Thiêu từ quê nhà ở nông thôn thành phố C lên, còn thơm hơn cả Mao Đài, hôm nào cháu mang tới cho bác!"
Ủy viên Trương vui vẻ nói: "Tốt, Thổ Thiêu thành phố C đúng là thứ tốt, mùi vị ngon, không đau đầu, lần trước được uống mà bác thấy thèm hơn nửa năm đấy!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
