Chẳng mấy chốc đã đến tết âm, mặc dù nhà nước quy định là nghỉ từ 30 tết nhưng bình thường các công ty đều sẽ cho nghỉ thêm cả trước cả sau cho đủ mười ngày. Cho nên đến 28 tháng chạp số người đến ăn cơm tại nhà ăn tầng 6 đã giảm bớt rất nhiều. Lúc này, Hoàng Khởi Sâm, người sẽ tổ chức đám cưới sau khi ăn tết, đang vừa ăn cơm vừa nghe Ngải Lâm vặn hỏi. Bố mẹ của ông ta và Cầm Cầm cùng chết trong tai nạn, mặc dù bây giờ chú thím của Cầm Cầm vô cùng nhiệt tình, nhưng chỉ cần nhớ tới thái độ của bọn họ trước kia là Cầm Cầm lại cảm thấy không thoải mái, nên đương nhiên ông ta cũng lạnh nhạt theo. Họ hàng của chính ông ta cũng đều làm ăn ở xa, bình thường không thường xuyên qua lại, lúc này cũng không giúp được gì. Ông ta mới được triệu hồi từ thành phố D về, mặc dù là về làm nghề cũ, Mục Tư Viễn lại không hề hối thúc nhưng ông cũng muốn có một khởi đầu thuận lợi. Nếu không vì thời gian này vừa khéo là tết âm, mọi người đều được nghỉ ngơi một hồi thì có thể ông còn không rút ra được thời gian để ở bên Cầm Cầm. Cho dù như vậy chuyện chuẩn bị đồ cưới vẫn đều do Cầm Cầm kéo Mạch Tiểu Hân và Hà Đông đi mua từng chút một, chỉ có điều hai cô gái còn nhỏ hơn Cầm Cầm một tuổi đó lại càng không có một chút khái niệm nào về chuyện cưới xin, thường xuyên mua những thứ làm mọi người không nhịn được cười mang về nhà. Hoàng Khởi Sâm thì chiều cô vợ trẻ nên để mặc các cô quấy rối, đồ mua về nhà nếu không dùng đến thì cùng lắm là vất xó. Thấy Cầm Cầm hăng hái, tinh thần phấn chấn, ông cảm thấy thỏa mãn, chỉ hi vọng như vậy có thể bù đắp được một ít chuyện đau lòng mình gây ra cho cô ấy trước đây.
"Hôn lễ? Hôn lễ thì giao cho công ty tổ chức hôn lễ là được, bản thân không cần quan tâm một chút nào hết, ngày trước tôi cưới cũng như vậy. Anh biết đấy, bố mẹ Thiệu Chí Vĩ cùng anh trai anh ấy di cư ra nước ngoài, còn bố mẹ em thì đều là người không câu nệ lắm, cảm thấy kết hôn chính là hai người chuyển chỗ ở mà thôi, còn giáo dục vợ chồng tôi không cần phức tạp hóa những chuyện đơn giản". Ngải Lâm cười nói, "Có điều anh phải chuẩn bị tốt, Khởi Sâm ạ, hôn lễ quả đúng là một sự hành hạ. Anh làm bên kinh doanh mười mấy năm rồi nên chắc cũng phải có mấy chục bàn, không biết chừng đến lúc đó còn không nhớ mình đã uống bao nhiêu rượu, như tôi, năm đó, sốt đến 39 độ trọn hai ngày, Thiệu Chí Vĩ sợ đến mức suýt nữa đưa tôi đến bệnh viện".
Mục Tư Viễn liếc nhìn cô, "Với tính khí của cô và đại sư huynh thì đương nhiên sẽ bị chuốc say mèm, bọn tôi ở bên cạnh muốn uống đỡ thì lại không cho, lại không biết cách dùng tiểu xảo".
Ngải Lâm nói: "Chờ đến lượt chính anh thì khắc biết, tưởng rượu cưới dễ nhờ uống đỡ lắm à? Nếu như tìm được một phù dâu vừa uống được rượu vừa xinh đẹp như hoa thì còn may ra, chưa uống đã làm cho khách khứa say hết rồi".
Hoàng Khởi Sâm cố ý nhìn sang Mục Tư Viễn, "Phù dâu như vậy thì cũng tìm được rồi. Chỉ có điều người ta còn chưa đồng ý".
Mục Tư Viễn không lên tiếng, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
