Cả đêm Mục Tư Viễn lật qua lật lại vì ngủ không ngon giấc. Ba giờ sáng, anh thật sự đau đầu muốn chết, đành phải uống một viên thuốc ngủ, cuối cùng ngủ quên, 10 giờ mới đến văn phòng. Ngải Lâm thấy quầng mắt anh thâm đen, tinh thần ủ rũ liền vội đứng dậy pha một li trà sâm mọi ngày mình vẫn uống cho anh rồi vui vẻ mang vào.
Ngải Lâm thừa biết là chuyện gì, trong lòng mắng, thằng cha đáng chết này đúng là quái gở, ngoài miệng làm bộ vô tình nói: "Hôm qua anh không đi đúng là quá đáng tiếc, tay nghề của Tiểu Hân thật không tồi, bọn tôi bốn người ăn tám món no căng hết cả bụng, Tử Hãn cứ bảo tuần sau lại phải đến nữa".
Mục Tư Viễn lạnh lùng liếc cô nhưng không ngăn cản cô nói tiếp.
Ngải Lâm cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, nghĩ thầm, nếu không phải vì bác gái, không phải vì Thiệu Chí Vĩ thì tôi thèm vào quan tâm đến loại lầm lì như anh, nhưng cũng chỉ có thể oán thầm một trận, ngoài miệng vẫn không ngừng báo cáo, "Uống hai chai rượu nho, Hà Đông dị ứng rượu cồn không uống, tôi cũng không dám uống vì phải lái xe, tửu lượng của Tiểu Hân rất tốt, uống hết khoảng gần nửa chai, nếu sòng phẳng ra thì có khi Tử Hãn còn không hơn được cô ấy, sau đó Tử Hãn phải gọi tài xế đến đón về".
Mục Tư Viễn tiếp tục đọc tài liệu, mày lại càng nhíu càng chặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
