Tết âm năm nay thời tiết cực tốt, ánh mặt trời buổi chiều chiếu qua cửa kính làm căn phòng trở nên sáng ngời ấm áp. Trần Vân Chi vừa kẹp hạch đào vừa tán gẫu với con trai. Ăn hạch đào đã trở thành thói quen của bà từ nhiều năm trước, chồng bà nói ở quê mình phụ nữ đều thích ăn loại đồ ăn vặt này. Khi đó còn chưa có loại kẹp hạch đào chuyên dụng, chồng bà đi mua riêng một chiếc búa nhỏ rất tinh xảo, tìm một miếng gỗ nhỏ rồi khoét hai cái lỗ nông trên đó để đặt hạch đào. Lúc ấy chỉ là bàn bát tiên đơn giản thông thường chứ không sang trọng lịch sự như bây giờ, bà đặt miếng gỗ lên trên bàn rồi lần lượt dùng búa đập vỡ từng hạt hạch đào trong ánh mắt toàn là ý cười của chồng, vừa đập còn vừa oán giận: "Đúng là phiền phức, còn không bằng cắn hạt dưa, tốn bao nhiêu công sức mà mới ăn được có một tẹo". Bà thấy hơi xót tiền, giá hạch đào không rẻ chút nào, số tiền mua một cân đủ để mua khoảng trên dưới mười cân hạt hướng dương. Chồng bà lại chỉ cười, "Em không hiểu, phải ăn từ từ mới thấy ngon". Nghe lời chồng, bà cũng từ từ nhấm nháp, hơi mặn, hơi ngọt, hơi béo, lại thơm thơm, mùi vị quả nhiên rất đặc biệt. Cứ thế bà đã ăn suốt vài chục năm nhưng người vẫn ngồi đối diện nhìn bà giờ đây đã không còn. Sang năm bà cũng đã 56 rồi, không còn đau khổ như lúc ban đầu, giờ bà đã có thể bình tĩnh mang di vật ra phơi. Cuộc đời chính là như vậy, ai rồi cũng phải đi, có người đi sớm có người đi muộn, có người đi trong đau đớn có người đi trong thanh thản, bà cũng dần quen với việc không tưởng nhớ đến hình dáng của chồng, chỉ nhớ kĩ sự ngọt ngào đầm ấm mỗi lúc hai người cùng nhau đập hạch đào ngày ấy.
"Hai hôm nữa đến nhà cậu con chúc tết, có phải đi mua quà cáp gì không? Mừng tiền thì thực dụng thật nhưng không đủ náo nhiệt, để hàng xóm thấy cháu trai đến nhà mà hai tay trống trơn thì không tốt lắm, ở nông thôn người ta chúc tết luôn chú ý đến thanh thế, cậu con lại là người thích thể diện". Trần Vân Chi nói với cậu con trai đang ngồi bên cạnh mà thần chí không biết đang ở nơi đâu. Lần này anh về bà đã mấy lần phát hiện con trai ngồi một mình lẳng lặng ngẩn người. Lúc đầu, bà còn lo lắng công ty anh có chuyện gì không thuận lợi, hỏi thì anh lại luôn nói rất tốt, bà thật sự không yên tâm nên mới đi hỏi Ngải Lâm. Ngải Lâm vẫn không rõ thực ra Mục Tư Viễn đang định thế nào, lại sợ bà cô sốt ruột nên ấp úng lải nhải hơn nửa tiếng. Cuối cùng, bà cũng sơ sơ hiểu được vấn đề và thấy hơi yên lòng, dù sao thì tâm tình phiền muộn vẫn tốt hơn lòng như nước lặng nhiều.
Mục Tư Viễn vừa cúi đầu giúp mẹ kẹp hạch đào vừa nói: "Hay là lát nữa con ra ngoài mua ít rượu với thuốc lá?"
"Nhà cậu con nấu rượu rồi mà, con còn đi mua rượu làm gì?" Trần Vân Chi lắc đầu không đồng ý, "Trong khi mợ con cả ngày mắng cậu vì tội hút thuốc lá, con lại mang thuốc đến biếu, như vậy không ổn, tốt nhất là nghĩ xem nên mua thứ gì khác".
"Hay là mua ít thuốc bổ, nhân sâm gì đó chẳng hạn". Mục Tư Viễn đưa nhân quả hạch đào trong tay cho mẹ.
"Con ăn đi". Trần Vân Chi gợi ý, "Trong nhà vẫn còn nhân sâm, lần trước không phải Tử Tình còn mang tới sao? Mẹ máu nóng không ăn nổi nhân sâm, mang đi biếu cậu mợ con đi. Có điều, tốt nhất vẫn phải mua thứ gì đó cho em họ con, sang năm nó đi lấy chồng thì sẽ hoàn toàn khác bây giờ đấy".
"Thế mua cái gì? Quần áo hay là trang sức?" Mục Tư Viễn cau mày nói, "Con cũng không biết bây giờ bọn con gái thích những thứ gì cả". Quần áo của chính anh toàn do Ngải Lâm mua, dù sao anh cũng chỉ mặc có mấy nhãn hiệu nên rất đơn giản. Còn về quần áo của phụ nữ, anh dốt đặc cán mai. Lúc còn yêu Vi Giai Hinh, anh chưa một lần tư vấn cho cô. Nghĩ vậy mới nhận ra là mình đã gần quên hết mối tình đó rồi, nhớ lại cũng không buồn không giận, giống như là nghĩ đến chuyện của người khác. Thời gian đúng là vô tình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
