Đức phi nhìn Uyển Hà run rẩy nằm rạp trên đất, giống như nhìn một con chuột: "Bổn cung ngược lại không biết xương ngươi cứng như vậy, nhưng không sao, bổn cung có rất nhiều thời gian, từ từ chơi với ngươi."
Sau khi Thẩm Ngọc Quân từ cung Trọng Hoa về cung Chiêu Dương bèn bế Tiểu Phì Trùng đi dạo trong phòng, nhìn Tiểu Phì Trùng nhích tới nhích lui trong ngực, trong lòng nàng kiên định hơn nhiều.
"Oa...," Tiểu Phì Trùng vươn tay chuẩn bị bắt cây trâm cài trong tóc mẫu phi nó, Thẩm Ngọc Quân vội ngửa đầu ra sau: "Trâm trên đầu mẫu phi không thể rút được, Trúc Vũ, ngươi mau đi lấy cái trống bỏi của nó lại đây."
Tiểu Phì Trùng còn muốn với lấy, đáng tiếc cánh tay quá ngắn: "A... Ách...," vừa có chút tức giận kêu lên, móng vuốt vẫn còn bắt tới.
Chơi một lúc, Tiểu Đặng Tử vội vàng chạy vào: "Nương nương, đêm qua Bình vương phi đã mất."
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy hơi sững sờ: "Mấy ngày trước không phải nàng ta vẫn rất khỏe mạnh ư, sao lại mất rồi?"
"Bẩm nương nương, từ sau khi Thái hậu băng thệ Bình vương phi đã bị bệnh, vẫn luôn lặp đi lặp lại không khỏe hẳn, đêm qua lại tái phát, nghe nói thái y còn chưa tới nơi, người đã không còn."
Thẩm Ngọc Quân gật đầu, dặn dò Trúc Vân: "Lát nữa bên Đức phi, Thục phi hẳn là sẽ có lịch trình, ngươi theo đúng lễ là được." Nàng chưa từng có hảo cảm với Bình vương phi, người nọ chính là dạng người không muốn người khác tốt hơn mình. Nhưng người đã chết rồi, nàng cũng không so đo với người chết, theo lễ tận thương nhớ coi như đi qua sân khấu.
"Vâng."
Điện Càn Nguyên, Cảnh đế cũng nhận được tấu chương của Bình vương phủ: "Chết đúng lúc đó, cái chết này của nàng ta, cũng đỡ cho trẫm phải lệnh người ra tay."
Lộ công công đứng một bên, chờ Hoàng thượng xem xong tấu chương này: "Hoàng thượng, vậy nô tài phải truyền lời với người của Bình vương phủ không ạ?"
"Truyền," Cảnh đế ngẩng đầu lên: "Năm ngày nữa đại quân Bắc chinh sẽ đến kinh thành, ngươi cho người truyền lời với Bình vương, bảo hắn nhanh chóng lo xong tang sự của Bình vương phi, còn vị trí Kế phi của hắn phải để trống cho trẫm."
Lộ công công nghĩ đến vị Công chúa Bắc Cương theo đại quân Bắc chinh về kinh, trong lòng thầm thắp cho nàng một nén hương: "Nô tài biết rồi ạ. Còn một chuyện nô tài muốn bẩm báo với Hoàng thượng."
"Chuyện gì?" Cảnh đế lại tiếp tục mở một tấu chương ra xem.
"Người của Thẩm gia đã tra ra dược tính thuốc của Lệ Phi," hiện giờ Lộ công công phải nói là bội phục Thẩm gia sát đất: "Bọn họ không chỉ tra rõ thuốc của Lệ Phi, còn từ nhà mẹ của Lệ Phi lấy được một viên thuốc, tối hôm qua đã đưa vào cung. Sáng nay Hi Hiền phi nương nương bế Tam Hoàng tử đến Trọng Hoa cung. Chờ Hi Hiền phi nương nương rời Trọng Hoa cung, Đức phi nương nương cho người trói Uyển Hà kia lại, hiện tại còn đang nghiêm hình tra tấn, nghe nói là Đức phi nương nương tự mình ra tay."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
