Cảnh đế híp mắt nhìn cô gái nhỏ đang dựa vào ngực hắn tác quái, nàng thế này là muốn bị phạt đây mà: “Xem biểu hiện của nàng."
Đêm nay đương nhiên là một đêm nhiệt tình như lửa, Thẩm Ngọc Quân vì Tiểu Phì Trùng được thoải mái mà coi như dùng hết toàn lực, suýt chút nữa đã làm gãy cả eo.
Chờ đến khi chiến hỏa giữa hai người lắng xuống, thu dọn sạch sẽ nằm trên giường, Cảnh đế nói ra một câu: "Chuyện của Lệ Phi, nàng đừng xen vào nữa, Đức phi cũng sẽ không muốn nàng xen vào."
Thẩm Ngọc Quân vốn đang chợp mắt, mơ mơ màng màng, vừa nghe lời này lập tức tỉnh táo lại: "Hoàng thượng đang trách thần thiếp xen vào chuyện của người khác sao?"
Cảnh đế vịn bả vai trơn bóng của Thẩm Ngọc Quân : "Không, trẫm chỉ nói nàng đã làm chuyện nên làm rồi. Được rồi, ngủ đi."
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy thì nhắm hai mắt lại, nhưng miệng nàng vẫn chưa ngừng nghỉ: "Hoàng thượng, nếu ngày nào đó ai dám làm gì Tiểu Phì Trùng, thần thiếp chắc chắn sẽ giết nàng ta."
"Ừ," Cảnh đế không có dị nghị.
Tiểu Phì Trùng vừa nghe giọng nương nó, vội quay đầu: "Ngao... A... Phốc...," thân thể mũm mĩm nhoài về phía nàng, muốn nàng bế.
Thẩm Ngọc Quân vội đưa tay nhận lấy nó: "Đây là thế nào?" Nàng ôm Tiểu Phì Trùng vào ngực, còn đưa tay lên sờ sờ mặt tiểu mập mạp: "Sao nào?"
Trúc Vũ giống như được giải thoát: "Nương nương, trước khi Hoàng thượng đi đã ra lệnh cho nô tỳ, tối phải đọc sách cho Tam Hoàng tử nghe nửa canh giờ, còn chỉ định sách phải đọc." Nàng đắc tội với Hoàng thượng rồi, từ sau khi chủ tử nhà nàng mang thai tiểu chủ tử, nàng đã bắt đầu đọc. Vất vả lắm chủ tử nhà nàng sinh, nàng có thể coi như không cần đọc nữa. Nhưng bây giờ nàng nhìn tiểu chủ tử mới hơn sáu tháng đang dựa vào ngực chủ tử, nàng cảm thấy cuộc sống của nàng thật sự có thể dùng câu "xa xa không hẹn" để hình dung.
Sau khi nghe Trúc Vũ nói, Thẩm Ngọc Quân cảm thấy nàng bị Hoàng thượng lừa. Rõ ràng tối qua Hoàng thượng đã rất vừa lòng, sau hôm nay lại đổi ý? Nàng nhìn tiểu mập mạp đang ôm cổ dựa vào ngực nàng, vỗ vỗ lưng nó: "Nương của con đã tận lực, con cũng đừng nên trách nương," nói xong lại hôn lên gương mặt tiểu mập mạp mấy cái.
Cung Ngọc Phù, Thục phi mới dùng cơm trưa xong, Y Liên đã tiến vào bẩm báo: "Nương nương, Túc Chiêu viện tới."
Thục phi cười lạnh một tiếng: "Cho nàng ta vào đi." Nhiều ngày như thế, nếu nàng còn không biết vị Túc Chiêu viện trong cung đã bị đổi người, vậy vị trí Thục phi của nàng cũng không cần ngồi nữa. Nếu biết Túc Chiêu viện đã đổi người, vậy nàng còn khách sáo làm gì?
Không lâu sau, Túc Chiêu viện đã tiến vào chính điện cung Ngọc Phù: "Thần thiếp thỉnh an Thục phi nương nương, Thục phi nương nương cát tường."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
