Cửa cung Cảnh Nhân đột nhiên đóng, trong cung ít nhiều cũng có đồn đãi, nhưng đều bị Đức phi và Thục phi liên thủ đè xuống, Hoàng hậu dù không được sủng, cũng là thê tử của Hoàng thượng. Chuyện giữa Đế Hậu, không cho phép người khác nói bậy.
Đại quân Bắc chinh đã sắp đến kinh thành. Gần đây Thẩm Ngọc Quân rõ ràng cảm giác được, người khác càng ngày càng cung kính với nàng, nghĩ một hồi nàng cũng hiểu. Đừng nói là nữ nhân trong cung, dù là nữ tử nhà bình thường, cũng sẽ vì nhà mẹ đẻ mạnh mẽ, được người coi trọng vài phần.
Ngày hôm đó Thẩm Ngọc Quân vừa dùng xong bữa tối chuẩn bị bế Tiểu Phì Trùng ra ngoài đi dạo, Trúc Vũ vội vàng đi vào: "Nương nương, trong nhà đưa đồ đến."
Thẩm Ngọc Quân vừa nghe lời này, vội buông Tiểu Phì Trùng trong ngực ra. Nào ngờ tiểu mập mạp thấy nàng muốn buông nó, hai móng vuốt nhỏ nắm chặt y phục của nàng, còn rất tức giận kêu: "Ô... oa..."
Nhưng cũng may Trúc Vân hiểu tâm tư của tiểu mập mạp, lập tức bế nó đi đến cửa điện. Tiểu mập mạp cũng là quỷ tinh ranh, thấy Trúc Vân đi về hướng cửa điện thì ngừng khóc, khụt khịt vài tiếng liền vui vẻ, một cái móng vuốt nhỏ còn chỉ ra hướng cửa điện: "Oa... Ô..."
Thẩm Ngọc Quân thấy tiểu mập mạp ngừng khóc, nàng cũng yên lòng, ngồi vào tháp hỏi: "Trong nhà nói thế nào?"
Trúc Vũ móc một chiếc túi gấm trong tay áo ra, đưa cho nương nương nhà nàng: "Trong nhà đã điều tra xong, lại còn từ nhà mẹ của Lệ Phi lấy được một viên thuốc."
Thẩm Ngọc Quân nhận túi gấm mở ra, lấy tờ giấy bên trong ra, sau khi xem xong, nàng hơi híp mắt lại, rồi đổ viên thuốc được phong kín bằng sáp ong trong túi ra. Nàng nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay, dừng một hồi mới mở miệng: "Tiểu Phì Trùng được Đức phi cho không ít thứ tốt, ngày mai bổn cung cũng nên bế nó đến Trọng Hoa cung của Đức phi nhận nhà."
"Nên như vậy ạ," Trúc Vũ gật đầu phụ họa.
Buổi tối, Thẩm Ngọc Quân đối xử khá tốt với Tiểu Phì Trùng, gần như là ngoan ngoãn phục tùng, dỗ Tiểu Phì Trùng vui vẻ đến giờ tuất mới đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngọc Quân dùng xong bữa sáng bèn sửa soạn cho Tiểu Phì Trùng, bế nó chuẩn bị đến cung Trọng Hoa.
Trong cung Trọng Hoa, Đức phi đang xử lý cung vụ. Uyển Y cười híp mắt đi vào: "Nương nương, người đoán xem ai tới này?"
Đức phi ngẩng đầu lên nhìn Uyển Y: "Nhìn bộ dạng cao hứng này của ngươi, chẳng lẽ Tiểu Phì Trùng đến?"
"Nương nương người không thể giả vờ để nô tỳ đắc ý một lần sao," Uyển Y vui vẻ nói: "Đúng là Tam Hoàng tử đến ạ, Hi Hiền phi mang Tam Hoàng tử qua đây nhận nhà."
Đức phi sửng sốt, sau đó vội đứng dậy mang giày, đi ra ngoài đón. Người còn chưa tới cửa đại điện, cách thật xa, Đức phi đã cười: "Ây dô dô, thật đúng là khách quý tới, nhanh tới cho Đức mẫu phi bế tí nào."
Thẩm Ngọc Quân bế tiểu mập mạp một lúc đã không chịu nổi, giao nó cho Trúc Vân bế. Thằng nhóc này có lẽ vì lần đầu ra khỏi cung Chiêu Dương, vào trong ngực không chịu yên, hưng phấn tay múa chân đạp, chỉ nhần Trúc Vân đầu đầu mồ hôi là biết bế nó tốn sức thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
