"Ngươi tìm ta có chuyện gì?" Hắc y nhân cũng không quay người lại, vẫn đưa lưng về phía Túc Chiêu viện, hỏi thẳng vào vấn đề.
"Quả nhiên không hổ là lão nhân trong Thanh Long vệ, ngươi cứ như vậy đến gặp ta, ngươi không sợ ta nói cho chủ tử hiện tại của ngươi sao?" Trước đây Túc Chiêu viện tuy cũng đoán được người này là ai, nhưng thật sự gặp thì cảm giác rất khác: "Ta nói nhiều năm như vậy sao Hoàng hậu lại không có tiến triển gì? Thì ra mọi chuyện có ngài chống đỡ giúp nàng ta."
Lúc này người nọ quay người sang: "Ngươi cho là như vậy ta sẽ sợ sao?" Bà ta nhìn Túc Chiêu viện hừ lạnh một tiếng: "Có thời gian động tâm tư này nọ, ngươi còn không bằng nghĩ làm thế nào để bảo vệ cái mạng của ngươi thì tốt hơn."
Túc Chiêu viện nhìn Dung ma ma một thân hắc y, thân thể thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng: "Mạng này của ta có giữ được hay không, không phải đều dựa vào ngài sao?"
Dung ma ma nghe vậy, vẫn là gương mặt lạnh lùng, ngay cả ánh mắt cũng không biến hóa: "Dựa vào ta, từ lúc nào ta có khả năng này rồi? Mạng già này của ta có giữ được hay không còn phải xem vị trên long ỷ kia nghĩ thế nào. Còn ngươi, không có chút quan hệ gì với ta cả."
Túc Chiêu viện nghe xong lời này, trên mặt phát lạnh, giọng điệu gần như là khẳng định mà hỏi: "Ngươi đã bại lộ?"
"Không phải ngươi cũng vậy à," Dung ma ma liếc Túc Chiêu viện: "Tự cho là thông minh, hiện tại thành chui đầu vào lưới."
Túc Chiêu viện cũng không để ý bà ta mỉa mai, vội hỏi: "Danh sách vây cánh câu kết với Lương vương đâu?"
"Ngươi cũng đã biết là ta bại lộ, ngươi cảm thấy ta còn ngu ngốc tử thủ danh sách kia chờ chết sao?" Dung ma ma cười lạnh một tiếng: "Danh sách kia ta đã đưa cho Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn rất hào phóng, tha cho mạng già này của ta."
"Phản chủ, ngươi đang nói ta à?" Dung ma ma cảm thấy nàng ta quá buồn cười: "Hiện tại Thanh Long vệ còn có chủ tử sao?"
"Lẽ nào ngươi ở trong cung không nhận được ám liên? Thanh Long vệ đã đổi chủ," Túc Chiêu viện không cho rằng Trấn Quốc công sẽ quên người năm đó Lương vương xếp vào trong cung.
"Ngươi nói là Trấn Quốc công? Ha ha ha...," Dung ma ma liếc nhìn Túc Chiêu viện một cái, ngửa đầu cười lớn nói: "Hắn cũng xứng sao."
Một lúc lâu, Dung ma ma ngưng cười, liếc mắt miệt thị Túc Chiêu viện: "Thanh Long vệ là ám vệ hoàng gia, Trấn Quốc công chỉ là thần tử, hắn không phải người trong hoàng thất, hắn chưởng quản Thanh Long vệ, hắn có gan đó không còn chưa tính, ngươi vậy mà còn có mặt mũi nhắc tới. Không phải ngươi tự nhận thông minh à, sao hôm nay không mang theo đầu ra cửa vậy?" Bà ta chướng mắt nhất chính là nữ nhân Diệp gia, không ai chịu an phận.
"Xem ra ngươi đúng là theo Hoàng hậu, ngày lành quá lâu, cũng không dám nhận chủ," Túc Chiêu viện đã nhìn ra, vị này chướng mắt nàng, mà nàng ghét nhất chính là bị người ta khinh thường.
Dung ma ma liếc mắt nhìn nàng ta: "Ai nói ta không dám nhận chủ? Ta nhận chủ rồi. Thanh Long vệ vốn là ám vệ hoàng gia, nếu Lương vương đã chết, hơn nữa Lương vương không có đời sau sống sót, vậy Thanh Long vệ tất nhiên là nhận Hoàng thượng làm chủ," nói đến đây bà ta nhìn về phía Túc Chiêu viện, trên mặt cố ý treo nụ cười đắc ý: "Hiện giờ chủ tử của ta chính là Hoàng thượng."
Trong thời gian ngắn Túc Chiêu viện không biết nên đáp lại thế nào, nhưng đây đúng là tình huống nàng không thể đoán trước được.
Dung ma ma thấy nàng ta không lên tiếng nữa, cũng biết là nàng ta nhất thời không nghĩ ra đối sách hữu dụng. Không chỉ Diệp thị không đoán được, chính bản thân bà ta không ngờ đời này lại nghiêng về Hoàng thượng. Bà ta làm ám vệ đã ba mươi lăm năm, lúc Cao Tổ Hoàng đế còn đang tại vị, bà ta chính là Thanh Long vệ, được xếp vào Trung Dũng Hầu phủ. Hiện tại ba mươi lăm năm trôi qua, bà ta vẫn là Thanh Long vệ, nhưng cũng sắp rồi, chờ Hoàng thượng tìm được thứ hắn muốn, bà ta nghĩ mình sẽ kết thúc công việc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
