"Nương nương, nước nóng đã chuẩn bị xong," Trúc Vũ dẫn hai tiểu thái giám mang nước nóng vào.
"Được," Thẩm Ngọc Quân duỗi tay bế tiểu mập mạp lên, phân phó Trúc Vân đứng bên cạnh: "Lấy thau tắm của Tiểu Phì Trùng lại đây."
"Vâng."
Lúc Cảnh đế đến cung Chiêu Dương, Thẩm Ngọc Quân đang tắm cho Tiểu Phì Trùng: "Con đừng vỗ nước nữa, đã tắm sạch rồi," nói xong nàng muốn bế Tiểu Phì Trùng từ thau tắm lên. Nào ngờ tiểu mập mạp không chịu phối hợp, dùng sức lùi lại. Thẩm Ngọc Quân cũng mặc kệ nó, nếu để mặc cho nó chơi, có khi chờ đến lúc nước trong thùng hết nó cũng chưa chắc đã thỏa chí. Không để ý đến thằng nhóc mập phản kháng, nàng bế thẳng nó ra khỏi nước.
"Oa..." Tiểu Phì Trùng nhắm hai mắt lại, hai chân mập mập đạp lung tung.
Thẩm Ngọc Quân nhìn khuôn mặt bụ bẫm của nó, hay đó, một giọt nước mắt cũng chả có: "Con cứ gào đi, gào đến nát cổ họng xem có được như ý hay không?" Tiểu mập mạp này mới hơn bốn tháng đã biết diễn như vậy, sau này sẽ thế nào, cần phải trị nó một chút.
Tiểu Phì Trùng vốn chỉ gào khan, chờ đến lúc bị bế thả lên tháp, nó thật sự đau lòng, lúc này nước mắt cũng chảy xuống: "Oa... Oa...," hai cái chân ngắn tức giận đạp loạn.
Thẩm Ngọc Quân cười nhìn tiểu mập mạp khóc vô cùng thương tâm, lau khô thân thể béo múp của nó, vỗ lên cái mông đầy thịt của nó hai cái: "Tính tình con cũng lớn thật, nhưng cứ khóc đi, nương không cản con đâu, dù sao khóc ra cũng dễ chịu hơn chút." Nàng tiếp tục mặc quần áo, tã lót cho Tiểu Phì Trùng.
"Làm sao thế?" Cảnh đế còn chưa vào cửa đã nghe tiếng khóc thét của thằng nhóc mập, rất có sức, rất to.
Cũng không biết có phải Tiểu Phì Trung nghe ra cha nó tới hay không, tiếng khóc kia lại lớn hơn chút, vang dội hơn. Thẩm Ngọc Quân cũng mặc nó, buông chiếc tã trong tay ra, xoay người hành lễ: "Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng cát tường."
Cảnh đế chắp hai tay sau lưng đi tới cạnh tháp: "Đứng lên đi, nó sao vậy?"
Thẩm Ngọc Quân đứng dậy, đứng bên cạnh Cảnh đế. Hai người nhìn tiểu mập mạp đang nhắm hai mắt, giương miệng nhỏ ra sức khóc thét nằm trên tháp.
Thẩm Ngọc Quân đưa tay chỉ chỉ vào mũi nhỏ của Tiểu Phì Trùng, bắt đầu tố cáo: "Hoàng thượng người không thể nhìn bề ngoài được, nhóc mập này đang diễn, vừa nãy rõ ràng khóc không thương tâm đến vậy."
Tiểu Phì Trùng dường như biết nương nó đang nói nó, nghe một hồi, miệng nhỏ lại méo mó muốn khóc.
Cảnh đế cười nói: "Không sai, làm nghiêm mẫu cũng có chút phép tắc, tiếp tục duy trì," sau hắn lại nói với nhi tử trong lòng muốn khóc nhưng chưa khóc: "Mẫu phi con làm đúng, rất nhiều chuyện không thể tùy theo vui buồn của mình. Đương nhiên nếu con có đủ thực lực, vậy con cũng có thể tùy theo ý mình."
Thẩm Ngọc Quân quay đầu ngầm liếc mắt, Hoàng thượng đây là coi tiểu mập mạp là thần đồng rồi. Nhóc mập này mới hơn bốn tháng, nói lời đó với nó, không phải là phí nước bọt sao?
Chờ Tiểu Phì Trùng ngủ rồi Thẩm Ngọc Quân mới trở lại tẩm điện của mình, thấy Hoàng thượng đã rửa mặt xong, đang nằm dựa trên giường, cẩm quyển sách sử đọc: "Hoàng thượng, thần thiếp đi rửa mặt."
"Ừ," Cảnh đế cũng không ngẩng đầu lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
