Túc Chiêu viện cụp mắt, mặt tràn đầy bi thương, trên mí mắt cũng dính nước mắt: "Thần thiếp và tỷ tỷ trông giống nhau, không trách Đức phi nương nương nhận sai, nhưng tỷ tỷ của nô tỳ đã mất mạng ở Đông Minh sơn."
Đức phi cười thở dài: "Ngươi vẫn đừng nên xưng thần thiếp trước mặt bổn cung, bổn cung nghe cảm thấy ghê tởm, hơn nữa ngươi cũng không xứng. Ngươi thừa nhận cũng thế, không thừa nhận cũng vậy, đều không liên quan đến bổn cung, dù sao rốt cuộc ngươi là ai, ngươi rõ, bổn cung cũng rõ."
Túc Chiêu viện vẫn mang gương mặt đau thương, lặng lẽ chảy nước mắt, nhưng ánh mắt của nàng ta vẫn luôn rất bình tĩnh, Nàng ta biết không thể lừa được Đức phim nhưng dù không lừa được, nàng ta cũng không thể nhận bản thân là Diệp Thượng Nguyệt.
Đức phi liếc nhìn nàng ta: "Bổn cung cho ngươi lời khuyên: sống ở trong cung, phải thu móng vuốt lại cho tốt, đừng lơ đãng bị người ta băm vằm," nói xong nàng cũng rời đi.
Túc Chiêu viện đứng tại chỗ, lúc này cũng không khóc nữa, ngược lại nhoẻn miệng cười, sau đó xoay người nhìn bóng lưng rời đi của Đức phi: "Vẫn như vậy."
Tối hôm đó Cảnh đế nghỉ lại cung Chiêu Dương, Thẩm Ngọc Quân cũng có thể thị tẩm, đêm nay đương nhiên là điên đảo gối chăn, liều chết triền miên.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã trung tuần tháng tư, là lúc xuân về hoa nở.
"Ngươi nói cái gì, Hoàng hậu là thật sự có tin vui?" Cảnh đế kinh ngạc trong phút chốc: "Ngươi chắc chắn?"
Lộ công công vừa nhận được tin này, chỉ cảm thấy chuyện này đối với hắn đúng là sét đánh giữa trời quang. Gần đây cuối cùng Hoàng thượng cũng cho hắn sắc mặt tốt, không ngờ ngày lành chưa qua được mấy ngày, đã sắp lâm vào dầu sôi lửa bỏng: "Đúng ạ, hôm nay Thành Lục Vị của Thái Y viện bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương, nói cái thai của Hoàng hậu nương nương xác thật là đã bốn tháng."
Cảnh đế cau mày: "Thành Lục Vị còn nói gì không?" Hắn biết thuốc của Lệ Phi không phải đồ tốt gì, cho dù Hoàng hậu thật sự mang thai, chỉ sợ cũng rất khó sinh ra.
Lộ công công lén dò xét Hoàng thượng, thấy Hoàng thượng ngay cả tấu chương cũng buông xuống, lập tức thành thật bẩm báo: "Thành Lục Vi nói thân thể Hoàng hậu suy yếu, cần điều dưỡng nhiều hơn, ông ta đã mở phương thuốc bổ dưỡng, không nói gì khác nữa."
"Ngươi gọi Thành Lục Vị đến đây, trẫm muốn đích thân hỏi thử hắn," tuy Cảnh đế bất mãn Hoàng hậu, nhưng đứa bé trong bụng Hoàng hậu, thật sự là của hắn, dù thế nào, hắn phải hỏi Thành Lục Vị mới được.
"Vâng," Lộ công công khom người lui ra, đi đến Thái Y viện.
Cung Chiêu Dương, Thẩm Ngọc Quân bế Tiểu Phì Trùng đi dạo trong vườn. Vừa đi nàng vừa chỉ vào cây cối hoa cỏ cạnh đường mòn, dùng lời nhỏ nhẹ nói với Tiểu Phì Trùng: "Nhìn đi, đây là hoa đào, đợi đến mùa hạ cây đầu này sẽ kết rất nhiều quả đào, đến lúc đó Tiểu Phì Trùng của chúng ta cũng có thể ăn, có đúng không?"
"Nương nương, hãy để nô tỳ bế Tam Hoàng tử," Trúc Vân đi theo phía sau nương nương nhà nàng: "Tam Hoàng tử đã bốn tháng rồi, có hơi nặng tay, nô tỳ bế một lúc, để người nghỉ tạm."
"Tam Hoàng tử của chúng ta ăn uống tốt, phát triển cũng tốt," Trúc Vũ cầm khăn gấm, nhẹ nhàng lau nước miếng cho tiểu chủ tử, còn cười nói với Tiểu Phì Trùng vài câu: "Ồ..., đúng không?"
"Hắc... Hắc...," Tiểu Phì Trùng vỗ hai tay nhỏ, cười đến vui vẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
