Sau khi ám ẩn rời đi, Cảnh đế trở lại long ỷ, trong tay vân vê một viên cờ màu đen: "Tiểu Lộ Tử, gần đây Diệp Thượng Nguyệt có động tĩnh gì không?"
Thời gian gần đây Lộ công công công không được tốt lắm, cho nên da đầu khá là căng, hiện tại cũng không dám tùy tiện phát ngốc. Nghe Hoàng thượng hỏi chuyện, hắn lập tức bẩm báo: "Bẩm Hoàng thượng, một tháng gần đây Túc Chiêu viện vẫn luôn ở Trường An cung, trước đây có đến Cảnh Nhân cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương một lần."
Cảnh đế ngồi trên long ỷ, híp mắt lại: "Cảnh Nhân cung, từ lúc nào nàng ta có quan hệ tốt với Hoàng hậu như vậy?" Nói xong hắn cong miệng cười: "Để cho ám tử Cảnh Nhân cung trông chừng một chút, lại phái mấy trạm gác ngầm qua, nàng ta ngàn cực vạn khổ trà trộn vào cung, sẽ không mãi sống yên đó đâu."
"Hoàng thượng, Túc Chiêu viện dường như đang theo dõi Hi Hiền phi," Lộ công công nghĩ đến tin tức bên dưới truyền lên, đầu có hơi đau. Muốn nói hàng giả như nàng ta không phải là nên yên phận cúi đầu sống đến hết đời ư, sao nàng ta lại dám ngược gió làm bậy chứ?
"Hình như Thục phi nương nương cũng có chút nghi ngờ thân phận của Túc Chiêu viện."
Cảnh đế bật cười một tiếng: "Xem ra trong hậu cung của trẫm cũng còn có vài người thông minh. Ngươi trông chừng Diệp Thượng Nguyệt, còn Hi Hiền phi, nếu như Diệp Thượng Nguyệt còn có chút đầu óc thì nên tránh xa nàng một chút. Bằng không chọc giận cô gái nhỏ kia, cô gái nhỏ đó có rất nhiều biện pháp lột da nàng ta."
Lộ công công nghe vậy ngẫm lại cũng đúng, Hi Hiền phi tiến cung lâu như vậy, nếu nói về thua thiệt thì thật là không có, ngay cả Lệ Phi cũng thiếu chút nữa bị nàng làm cho tức chết: "Vậy Hoàng thượng có muốn thêm vài ám vệ nữa cho Tam Hoàng tử không?"
"Không cần," Cảnh đế ném viên cờ đen lên bàn cờ: "Trẫm đã cho ám ẩn cấp thêm hai ám vệ cho các Hoàng tử, Công chúa trong cung rồi. Đúng rồi, ngày kia ngươi đến Hề Hòa viên truyền ý chỉ của trẫm, bảo Trang thị mang Nhị Công chúa hồi cung."
"Vâng," Lộ công công giương mắt lén nhìn Hoàng thượng, xem ra lần này Hoàng thượng thật sự định thanh lý hậu cung rồi.
Xét ra Trang Chiêu dung cũng coi như là biểu muội của Cảnh đế, nàng là họ hàng xa của Văn Oanh Thái hậu, vì trông có vài phần giống với Văn Oanh Thái hậu cho nên được Cảnh đế giữ lại trong cung. Thật ra Lộ công công biết sở dĩ Hoàng thượng giữ Trang Chiêu dung ở bên cạnh, cũng chỉ vì nàng xuất hiện quá trùng hợp. Nhưng từ sau khi Trang Chiêu dung tiến cung, cuộc sống cũng không được tốt, vì Thái hậu thể hiện không thích nàng, đương nhiên Hoàng thượng cũng đối xử lạnh nhạt, thậm chí đến nay nàng vẫn là tấm thân xử nữ. Chỉ có thể nói Trang Chiêu dung là bị hủy vì gương mặt của nàng, Hoàng thượng không có sở thích luyến mẫu.
Về sau Nhị Công chúa được sinh ra, thân phận sinh mẫu thấp kém, Hoàng thượng bèn đưa Nhị Công chúa cho Trang Chiêu dung nuôi. Vừa hay vì Nhị Công chúa sinh non, sức khỏe không tốt, Hoàng thượng biết thời biết thế theo ý của Thái hậu đưa bọn họ đến Hề Hòa viên, chuyến đi này cũng đã gần bốn năm. Hiện tại Diệp Thượng Nguyệt tiến cung, Trang Chiêu dung kia cũng đã đến lúc quay lại.
Trong Trường An cung, Túc Chiêu viện ngồi trên tháp, dùng cháo tổ yến, nàng ăn rất tỉ mỉ, từng chút từng chút chậm rãi thưởng thức.
"Nương nương," Mạn Vân bên cạnh Túc Chiêu viện lén lút vào trong: "Tin tức đã đưa."
Túc Chiêu viện giống như không nhìn thấy nàng ta, vẫn hưởng thụ dùng cháo tổ yến của mình. Qua một lúc lâu, chờ nàng ta dùng xong ngụm cháo cuối cùng, mới chậm rãi buông chén trong tay xuống.
Mạn Vân vội vàng bưng nước ấm đến hầu hạ Túc Chiêu viện súc miệng, sau lại cầm một chiếc khăn tay sạch lau miệng cho Túc Chiêu Viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
