Thẩm Ngọc Quân vội xoay người hành lễ với Cảnh đế: "Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
"Đứng lên đi," Cảnh đế bế Tiểu Phì Trùng định tiếp tục bế nó đi một lát: "Sao hôm nay lại bế nó ra ngoài?"
Thẩm Ngọc Quân đứng dậy đi theo phía sau hai phụ tử họ, hai tay trống không, bỗng chốc cả người nhẹ như yến: "Thần thiếp thấy hôm nay thời tiết đẹp, cũng không lạnh, muốn thấy màu xanh trong vườn, cho nên bế nó ra mở mang kiến thức."
Cảnh đế nhìn lướt xung quanh, lại nhìn tiểu mập mạp trong ngực thật sự hưng phấn: "Sau này không có việc gì thì cứ như hôm nay, bế nó ra ngoài một lát."
"Vâng," Thẩm Ngọc Quân không một chút ý kiến, nhanh chóng đồng ý. Nàng vốn định sau này trời ấm, phải thường xuyên mang Tiểu Phì Trùng đi qua đi lại.
Thẩm Ngọc Quân cẩn thận đặt Tiểu Phì Trùng lên giường, đắp chăn kín cho nó, bảo Trúc Vũ và nhũ mẫu trông chừng, còn nàng ra ngoài tẩm điện: “Sao hôm nay Hoàng thượng lại đến giờ này?" Bây giờ còn chưa đến buổi trưa, bình thường Hoàng thượng rất ít đến hậu cung vào giờ này.
Cảnh đế ngồi trên tháp, uống trà: "Không có chuyện gì, chỉ là phê tấu chương hơi mệt chút, ghé thăm nàng và Tiểu Phì Trùng."
Hoàng thượng nói cái gì, Thẩm Ngọc Quân sẽ tin cái đó: "Vậy buổi trưa người ở đây dùng cùng thần thiếp đi, thần thiếp bảo Thu Cúc thêm vài món."
Cảnh đế gật đầu: "Được."
Hoàng hậu vì mới mang thai, ăn gì nôn đó, thân thể cũng không tốt, cho nên gần đây vẫn miễn các phi tần thỉnh an.
Trong Hành Vân các, Phùng Yên Nhiên vừa dỗ nữ nhi ngủ. Thái giám thủ vệ đến bẩm báo: "Tiểu chủ, Lục Thục nghi ở cửa cầu kiến."
Phùng Yên Nhiên nhíu mày một cái: "Để cho nàng ta vào đi."
Sau khi Lục Thục nghi vào Hành Vân các, chỉ thấy Phùng Yên Nhiên bình yên ngồi trên chủ vị, thêu hoa: "Tần thiếp thỉnh an Phùng Tiệp dư, Phùng Tiệp dư cát tường."
Phùng Yên Nhiên giương mắt nhìn nàng một cái: "Đứng lên đi," nói xong nàng quay đầu nói với Tịch Vân đứng nghiêm bên cạnh: "Dời cái ghế cho Lục Thục nghi."
"Vâng."
"Mấy ngày không gặp, ngươi thật là quý nhân," Lục Thục nghi mắt lạnh nhìn Tịch Vân dời ghế đến: "Uổng công ta đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi vậy mà lại muốn hãm hại ta."
Phùng Yên Nhiên mặt không thay đổi, nói: "Ngồi đi."
Lục Thục nghi nén giận, nhưng nàng ta cũng không làm khó bản thân, không hề khách khí ngồi vào tháp, không hề có ý định ngồi trên ghế: "Nói đi, tại sao ngươi muốn hãm hại ta?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
