"Ha.." Thẩm Ngọc Quân nghe vậy che miệng cười: "Lộ công công ở bên cạnh người cẩn trọng cần cù như vậy, Hoàng thượng người nói như vậy, không thấy áy náy sao? Ha ha..."
Lộ công công hơi bị cảm động, vẫn là Hi Hiền phi nương nương mắt sáng.
Cảnh đế liếc Tiểu Lộ Tử đang thẳng người một cái, nói với Thẩm Ngọc Quân: "Nàng đây là đang lấy lòng Tiểu Lộ Tử sao?"
Thẩm Ngọc Quân thấy Hoàng thượng buông bút lông xuống, bèn quấn cánh tay hắn: "Thần thiếp đương nhiên là phải tạo quan hệ tốt với Lộ công công, ai bảo Lộ công công là tâm phúc bên cạnh người chứ?"
"Ừ, đây chính là việc sủng phi nên làm," Cảnh đế nhéo nhéo mũi Thẩm Ngọc Quân, không ngờ cô gái nhỏ này cảnh giác như thế, lần đầu tiên hắn ở Từ Vân sơn, bởi vì không để mắt coi nữ nhân kia, nên không phát hiện. Sau này lúc hắn nghênh linh cữu Thái hậu hồi cung, liếc mắt nhìn nữ nhân kia một cái đã biết nàng ta là Diệp Thượng Nguyệt, không phải là Diệp Thường Mân.
"Thần thiếp là sủng phi?" Thẩm Ngọc Quân tỏ vẻ không ủng hộ, rõ ràng nàng là người hiểu lý lẽ biết đại thể, cùng với sủng phi hung hăng càn quấy trong truyền thuyết không giống chút dính dáng.
Cảnh đế khẽ cười nói: "Chẳng lẽ nàng không phải? Xem ra trẫm sủng không được rõ ràng."
Thẩm Ngọc Quân cười trả lời: "Thần thiếp là Hiền phi."
"Nương nương, Tam Hoàng tử dậy rồi," Thu Cúc đứng ngoài cửa tiểu thư phòng khẽ báo.
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy trên mặt đầy vui mừng: "Dậy rồi," nàng vốn muốn kéo Hoàng thượng đi chung, không ngờ nàng còn chưa mở miệng, Hoàng thượng đã kéo nàng đi tẩm điện.
Trong tẩm điện, nhũ mẫu đang thay tã cho Tiểu Phì Trùng, thấy Hoàng thượng và Hi Hiền phi vào, vội quỳ xuống hành lễ: "Hoàng thượng cát tường, nương nương cát tường."
"Đứng lên đi," Cảnh đế cũng không nhìn nhũ mẫu, mà nhìn thẳng về phía Tiểu Phì Trùng đang nằm trên giường, cái tã nhũ mẫu vừa mặc được một nữa đã bị hai cái chân ngắn ngủn của nó đạp xuống: "Ngươi làm tiếp đi."
Thẩm Ngọc Quân chăm chú nhìn Tiểu Phì Trùng cũng không chú ý tới: "Người đã mấy ngày không đến, Tiểu Phì Trùng hiện giờ là mỗi ngày một lớn."
"Nô tỳ tội đáng chết vạn lần," hai nhũ mẫu của Tiểu Phì Trùng cùng quỳ sát đất.
"Sao vậy?" Thẩm Ngọc Quân vốn còn có chút nghi hoặc, sau khi liếc nhìn cái tay đang nâng mông Tiểu Phì Trùng đang nhỏ nước, lập tức tay phải cầm khăn che miệng cười phá lên: "Ha ha..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
