(*) Cây dành dành núi
Tại Hành Vân các, Phùng Yên Nhiên đang ngồi bên nôi, dỗ nữ nhi ngủ: "Mặt trăng cong cong... Tựa như thuyền nhỏ... Bảo nhi vào giấc ngủ... Nương đưa nôi..."
Tịch Vân đứng bên cạnh nhìn chủ tử hát ru Tam Công chúa, nàng cảm thấy có lẽ bước đi trước đây của chủ tử là đúng.
"Tiểu chủ, Hi Hiền phi nương nương tới," thái giám thủ vệ vội vội vàng vàng chạy vào, nhìn thấy Tam Công chúa đang ngủ bền cố gắng nhỏ giọng.
Lần này nhân dịp được tấn phong, Phùng Yên Nhiên đã rà soát lại các cung nhân của Hành Vân các, hiện tại Hành Vân các đã quy củ hơn trước đây nhiều rồi.
Phùng Yên Nhiên nhìn nữ nhi trong nôi đang dần vào giấc ngủ, dịu dàng cười: "Ta biết rồi," nói xong thì đứng lên, bước nhanh ra ngoài, vừa mới đến cửa đã thấy Thẩm Ngọc Quân: "Thần thiếp thỉnh an Hi Hiền phi nương nương, nương nương cát tường."
Thẩm Ngọc Quân tỉ mỉ quan sát sắc mặt Phùng Yên Nhiên, nhìn thấy nàng khá hơn lúc mới sinh, xem ra lúc ở cữ nàng được chăm sóc không tệ, quan sát xong thì tiến lên kéo nàng đứng dậy: "Mau dậy đi, ta thấy sắc mặt muội không tệ, ta cũng an tâm."
Phùng Yên Nhiên cúi đầu cười, cầm ngược lại tay Thẩm Ngọc Quân: "Tỷ tỷ, chúng ta vào trong nói chuyện đi."
"Cũng được," Thẩm Ngọc Quân cười nói: "Vừa hay ta cũng có hơi nhớ Tam Công chúa của chúng ta rồi."
Nhắc tới con, vẻ ôn nhu của Phùng Yên Nhiên hiện rõ lên mặt: "Đứa nhóc tính khí hay cáu kia, quậy ra một buổi trưa, chắc là hôm đầy tháng bị dọa."
"Có mời thái y đến bắt mạch cho Công chúa chưa?" Thẩm Ngọc Quân vội vàng hỏi.
Phùng Yên Nhiên gật đầu: "Tỷ tỷ yên tâm, thái y đã bắt mạch rồi, con bé chỉ là nhát gan bị dọa thôi. Muội thấy hôm nay nó ngoan hơn nhiều rồi," làm mẫu thân nàng cũng không dám lơ là.
"Vậy là tốt rồi," Thẩm Ngọc Quân nghe vậy cũng yên tâm, nàng cũng mới làm mẫu thân chưa bao lâu, trẻ con thật sự không dễ nuôi, không thể có bất kì sơ sót nhỏ nào.
Hai người vào phòng, Thẩm Ngọc Quân đi tới bên cạnh nôi, hạ người xuống, nhìn tiểu Công chúa trong nôi, mặt không kìm được hiện lên nét dịu dàng: "Tam Công chúa của chúng ta trông giống muội, vừa nhìn đã biết là một mỹ nhân," nói xong nàng nhận một hộp gỗ tử đàn trên tay Thu Cúc: "Hôm kia nhiều người ta cũng không tiện quá nổi bật, đành để hôm nay mang đến."
Phùng Yên Nhiên cố chớp mắt mấy cái, thi lễ với Thẩm Ngọc Quân: "Muội thay Tam Công chúa tạ ơn tỷ tỷ."
"Được rồi, muội đừng bày ra bộ dáng này, thứ này để ở chỗ ta, trong lòng ta cũng không nỡ. Tiểu Phì Trùng của chúng ta dù còn nhỏ, nhưng cũng coi như là tiểu quân tử, quân tử không đoạt thứ người yêu thích, ha ha...," nói đến đây Thẩm Ngọc Quân nhớ đến nhi tử, không nhịn được cười: "Nếu như muội băn khoăn, chờ hôm nào muội có thứ gì tốt, cho Tiểu Phì Trùng, ta nhất định sẽ nhận giùm nó."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
