Chưa đến nửa canh giờ, Đức phi đã tới trước: "Sao lại sinh lúc này, không phải chưa tới này sao?"
Thẩm Ngọc Quân liếc mắt nhìn Lục Chiêu nghi đứng một bên, nói hết ngọn nguồn với Đức phi. Sau khi Đức phi nghe xong, hừ lạnh một tiếng, nhìn Lục Chiêu nghi: "Ngày lành quá lâu, có phải ngươi đã quên thân phận của bản thân rồi không?"
"Thần thiếp... Thần thiếp là vô ý, thần thiếp sợ chuột nhất, ai ngờ ban ngày ban mặt ở Hành Vân các lại có chuột," Lục Chiêu nghi toàn thân phát lạnh, hiện tại nàng đã biết đại khái, nàng bị nữ nhân Phùng Yên Nhiên kia tính kế, không ngờ người ngày thường vô thanh vô thức, nhìn ôn nhu dịu ngoại, một khi tàn nhẫn lên lại không hề cho nàng lối thoát, đây là muốn mạng của nàng. Bây giờ chỉ không biết Hi Hiền phi có tham gia một chân vào hay không?
"Bổn cung là thấy ngươi càng sống càng thụt lùi, tốt nhất ngươi nên thu hồi những tâm tư đó đi," Đức phi vốn chướng mắt Lục Chiêu nghi, được voi đòi tiên, cho rằng được Hoàng thượng tư tẩm thì có gì đó vượt trội, nuôi Đại Công chúa, lại để cho nàng ta sinh ra suy nghĩ xằng bậy: "Mấy lời giải thích này của ngươi cứ giữ lại đi, đi mà nói với Hoàng thượng, chỉ mong Hoàng thượng có thể tin ngươi."
Đức phi vừa dạy dỗ Lục Chiêu nghi xong, Thục phi đã tới: "Vừa nãy Nhị Hoàng tử mới khóc nháo, bổn cung nhất thời không đi được, đã tới chậm một chút."
"Không sao," Đức phi và Thẩm Ngọc Quân đều đứng dậy cùng Thục phi hành lễ gặp mặt.
"Phùng Thục nghi này không phải còn chưa đến lúc sinh sao?" Thục phi vừa mới ngồi xuống, dư quang khóe mắt nhìn lướt qua Lục Chiêu nghi đứng co rút một bên.
Đức phi phất tay, Uyển Y tiến lên nói lại một lần chuyện Thẩm Ngọc Quân vừa mới nói với Đức phi cho Thục phi nghe.
Thẩm Ngọc Quân thấy Tịch Vân đi ra, vội vàng hỏi: "Chủ tử nhà ngươi hiện thế nào rồi?"
"Bẩm Hi Hiền phi nương nương, bây giờ tiểu chủ đã khá hơn, y nữ nói thuốc này uống vào một lúc nữa mới có tác dụng," Tịch Vân cảm thấy rất may mắn hôm nay Hi Hiền phi đến đây thăm tiểu chủ nhà nàng. Nếu không phải Lục Chiêu nghi dồn ép từng bước, tiểu chủ nhà nàng đâu đến nỗi bí quá hóa liều, ra tay trước để chiếm lợi thế? Hiện giờ tốt rồi, lần này Lục Chiêu nghi sẽ không thể rửa sạch tội.
"Ngươi đi xuống chuẩn bị chút thức ăn cho chủ tử nhà ngươi, lát nữa đưa vào cho muội ấy ăn," Thẩm Ngọc Quân phân phó Tịch Vân.
"Vâng, nô tỳ đi ngay," Tịch Vân nhanh chóng làm việc.
Thẩm Ngọc Quân ngồi ở Hành Vân các, vẫn luôn suy nghĩ, chuyện hôm nay không giống bình thường, trong lòng thầm nghĩ một hồi cũng đã nắm chắc. Có điều nàng không đồng ý Phùng Yên Nhiên lấy đứa bé trong bụng mình ra đánh cuộc. Nhưng nghĩ lại với tình cảnh của nàng ấy, làm như vậy cũng là bị buộc phải bất đắc dĩ, đi nước cờ hiểm mà thôi.
Trong điện Càn Nguyên, Cảnh đế ngồi trước ngự án, phê duyệt tấu chương, Lộ công công vội vội vàng vàng đi vào: "Hoàng thượng, Phùng Thục nghi của Hành Vân các sắp sinh."
Cảnh để đặt tấu chương trong tay xuống: "Xảy ra chuyện gì?"
Lộ công công mếu máo: "Phùng Thục nghi bị Lục Chiêu nghi dồn ép, ra tay trước để giành lợi thế."
"Lục thị vẫn chưa chết tâm," gần đây lễ mừng năm mới lại là tắm ba ngày, đầy tháng của Tiểu Phì Trùng, hắn đã có một khoảng thời gian không chú ý đến hậu cung.
"Đâu chỉ không chết tâm," trong lòng Lộ công công không ngừng mắng thầm Lục Chiêu nghi: "Hôm nay vốn không phải là ngày Phùng Thục nghi sinh, Lục Chiêu nghi cũng đã chuẩn bị để Phùng Thục nghi sinh hôm nay."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
