(*) Sâu mập nhỏ
Lúc này Lộ công công đang ngủ gật ngoài cửa sổ, bị câu nói này của Hoàng thượng dọa sợ đến mức suýt chút nữa đập đầu xuống đất, vội vàng chỉnh lại mũ, lên tiếng trả lời: "Vâng," sau đó vội vã chạy đi mời thái y.
Thẩm Ngọc Quân vốn còn hơi mơ màng, nàng mò thấy đệm chăn bị ướt cho cho là mình tiểu trộm, dù sao mang thai thời kỳ cuối, đôi khi thế này nàng hoàn toàn hiểu được.
Cảnh đế nhìn gương mặt đầy ngạc nhiên của cô gái nhỏ, hiếm khi hòa nhã với nàng: "Bụng nàng không cảm thấy có gì không thoải mái sao?"
Thẩm Ngọc Quân sờ sờ cái bụng tròn vo của mình: "Thần thiếp hơi đói."
"Trừ đói ra, có hơi đau không?" Cảnh đế vốn hơi lo lắng cho nàng, dù sao đây là lần đầu mang thai, nhìn bộ dạng không sao của nàng, cũng có chút dở khóc dở cười.
Thẩm Ngọc Quân nghe Hoàng thượng nói vậy, bắt đầu ngưng thần chú ý một lúc: "Có một chút, thần thiếp còn tưởng đói bụng đến mức đau bụng."
Hôm nay Cảnh đế cũng không cần người hầu hạ, tự mình rời giường. Hắn vừa mới thu dọn xong thì cho Trúc Vân, Trúc Vũ luôn canh ngoài cửa tiến vào: "Hầu hạ nương nương các ngươi dậy, dặn phòng bếp nấu ít đồ ăn cho nàng."
Thẩm Ngọc Quân nằm thì còn tốt, sau khi ngồi dậy nàng lập tức có cảm giác khác thường. Cái bụng gò lên đau từng cơn, nhưng trước đó nàng có hỏi thái y và y nữ, nàng như vậy đúng là sắp sinh, hơn nữa đã vỡ nước ối.
Phòng sinh của cung Chiêu Dương đã bắt đầu chuẩn bị từ khi Thẩm Ngọc Quân mang thai tháng thứ tám, lập ngay ở thiên điện. Thẩm Ngọc Quân cảm thấy nàng vẫn đi được, nên quyết định tự mình đến phòng sinh. Đến phòng sinh, nàng vừa nằm xuống thì Thu Cúc đã bưng một chén canh cá lớn đến trước mặt. Tuy Hoàng thượng cũng theo tới, nhưng bây giờ không phải là lúc nên rụt rè, Thẩm Ngọc Quân biết sinh con là việc tốn sức, nàng phải ăn no trước mới được, cũng không cần người đút, nàng tự mình nhận chén chăn thơm nức bắt đầu ăn.
Mỗi lần nhìn thấy Thẩm Ngọc Quân ăn Cảnh đế đều có khẩu vị, hôm nay cũng giống vậy, hắn vốn có hơi lo lắng thay nàng, không ngờ thấy nàng ăn thì bản thân cũng hơi đói bụng.
Không lâu sau, Lộ công công đã mời Thành lão thái đi cùng y nữ đỡ đẻ tới. Cảnh đế mặt không đổi sắc nhìn Thành Lục Vị và bốn bị y nữ hồi lâu mới mở miệng nói: "Mẫu tử Hi Tu nghi giao cho các ngươi," lúc nói ánh mắt trở nên lạnh lùng hà khắc: "Các ngươi nghe cho rõ, trẫm chỉ chấp nhận mẫu tử cùng an, nếu có chút gì không đúng, trẫm sẽ cho cửu tộc các ngươi chôn cùng."
"Thần tuân chỉ," tuy rằng Thành lão thái y biết mình sẽ dốc hết toàn lực, nhưng nghe lời này của Hoàng thượng, ông vẫn không khỏi lạnh run trong lòng. Bốn vị y nữ kia cũng giống nhau, sắc mặt trắng bệch, lập tức ở trong lòng cầu trời khẩn Phật phù hộ mẫu tử Hi Tu nghi cùng bình an.
"Tiểu Lộ Tử," Cảnh đế vẫn có chút không yên, nhưng hắn phải lên triều: "Ngươi ở đây trông chừng."
"vâng," Lộ công công vội hành lễ đáp, đây là lần đầu tiên Hoàng thượng quan tâm đến chuyện phi tần sinh con, xem ra nếu Hi Tu nghi có thể bình an sinh hạ Hoàng tử, vậy sau này phúc khí của nàng hẳn là rất lớn rồi.
Cảnh đế đi đến mép giường, vươn tay sờ chiếc trán đã đổ mồ hôi của Thẩm Ngọc Quân, thấy đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào mình bèn miễng cưỡng nở nụ cười với nàng: "Nàng an tâm sinh con, chỉ cần bình an sinh ra, dù là nam hay nữ, trẫm đều phong nàng làm phi."
Trong mắt Thẩm Ngọc Quân không có sợ hãi, vì nàng đã chuẩn bị rất lâu cho ngày này: "Hoàng thượng yên tâm di, thần thiếp sẽ ổn, thời gian không còn sớm, người nên vào triều đi."
Cảnh đế cầm bàn tay nhỏ mũm mĩm của nàng, lại nhìn nàng một cái, cuối cùng xoay người rời khỏi phòng sinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
