"Hoàng thượng, nó là nhi tử của người." Thẩm Ngọc Quân cảm thấy nàng cần phải nhắc nhở Hoàng thượng: "Là con ruột của người." Nàng thật sự không thể chấp nhận nhi tử mập mập đáng yêu của mình có nhũ danh như vậy.
"Oa..." Tam Hoàng tử khóc, giọt nước mắt lớn cỡ hạt đậu rơi xuống.
Thẩm Ngọc Quân vội buông cái chén trong tay, muốn bế nhi tử lên, nhưng vì hơi vội nên nàng đã quên bản thân vừa mới sinh con không lâu, thoáng cái làm động tác quá mạnh, kéo theo nửa người dưới của nàng bỗng đau đến mức hít khí lạnh: "A..."
Cảnh đế nhíu chân mày lại: "Nàng không thể sống yên một lát hay sao?" Tuy nói như vậy, nhưng hắn vẫn dịch qua nhìn tình hình của Thẩm Ngọc Quân, sau khi thấy nàng không sao thì khép hai ngón tay gõ xuống đầu nàng: "Mấy ngày tới chút ý một chút."
Nhũ mẫu thấy Tam Hoàng tử khóc cũng muốn đi tới, nhưng thấy Hoàng thượng ở đó, lại không có lá gan đi lên, chỉ có thể đứng một bên mà sốt ruột.
Cảnh đế thấy con khóc đến đau lòng như vậy, ngược lại nở nụ cười: "Xem ra nó rất thích nhũ danh này, quyết định như vậy đi."
Thẩm Ngọc Quân vuốt cái bụng đã xẹp của mình, vẫn còn đau âm ỉ, không ngờ chỉ trong chớp mắt, Hoàng thượng đã định ra nhũ danh của nhi tử. Hơn nữa, Hoàng thượng không phải bị mệt quá hoa mắt đó chứ, Tiểu Phì Trùng, xì, không đúng, là Bảo nhi khóc đau lòng như vậy, hắn nhìn ở đâu ra nhi tử thích cái nhũ danh kia chứ?
Thẩm Ngọc Quân quay đầu nhìn nhi tử khóc đến mức mặt nhỏ đỏ bừng, nhất thời không đành lòng, quyết định cố gắng lần nữa, xem có thể đổi nhũ danh cho nó hay không. Nàng bèn quay đầu nhìn Hoàng thượng: "Hoàng thượng, người xem có nên nghĩ lại hay không? Nếu nhi tử tên Tiểu Phì Trùng sẽ tổn hại đến hình tượng anh minh thần võ của người."
"Bản thân nàng không thấy bộ dạng xoay tới xoay lui lại xoay không được của nó giống con sâu lá sao?" Cảnh đế xoay đầu Thẩm Ngọc Quân lại, để cho nàng nhìn cái tã lót cạnh gối.
Thẩm Ngọc Quân còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn bộ dạng xoay qua xoay lại của nhi tử thì nói: "Đúng là hơi giống, nhưng màu không giống, đây là màu đỏ, còn sâu lá màu xanh."
Cảnh đế nghe vậy, đưa một tay che mặt cười, mấy hơi thở sau mới thả tay xuống, nói với tã lót: "Nhũ danh của con, mẫu phi con đã đồng ý, sau này đừng trách trẫm, ha ha..."
Cảnh đế chắp tay sau lưng, cười rời khỏi cung Chiêu Dương, để lại Thẩm Ngọc Quân đang ngây ngốc: "Thiếp đồng ý lúc nào?"
Cảnh đế đi, nhũ mẫu vội tiến lên bế Tam Hoàng tử kiểm tra: "Nương nương, Tam Hoàng tử chắc là đói bụng."
Thẩm Ngọc Quân đau lòng nói: "Vậy ngươi mau bế xuống cho bú sữa đi."
"Vâng." nhũ mẫu bế Tam Hoàng tử khom người lui xuống.
"Vâng." Vừa rồi Trúc Vũ vẫn luôn đứng bên cạnh, nhìn Tam Hoàng tử khóc, nàng thấy xót, nhưng đôi phụ mẫu không đáng tin là Hoàng thượng và nương nương nhà nàng lại còn đang tranh luận chuyện nhũ danh, nàng thật sự là bội phục.
Ở Hành Vân các, Phùng Yên Nhiên mang cái bụng lớn tiễn Lục Chiêu nghi ra đến cửa: "Tần thiếp cung tiễn nương nương."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
