"Vâng, Thái hậu băng thệ vào giờ tý hôm qua, lúc ấy Diệp Quý tần canh giữ ở bên cạnh Thái hậu."
"Chết như thế nào?" Cảnh đế cau chặt mày hỏi.
"Bẩm Hoàng thượng, Thái hậu nuốt dịch hoa của túy tâm hoa, dẫn đến tim đập nhanh mà chết."
Cảnh đế đứng dậy khỏi ghế rồng, đi tới trước mặt ám ẩn: "Nếu bà ta để lại nguyện vọng muốn hồi cung, vậy trẫm nể tình tình cảm mẫu tử nhiều năm thỏa mãn bà ta. Ngươi đi sắp xếp, sau một canh giờ trẫm ra cung, nghênh đón quan cửu của Thái hậu hồi cung, còn có giết chết toàn bộ hòa thượng ở Từ Ân tự cấu kết với Thái hậu, chôn cùng bà ta, coi như là chút tận hiếu của dưỡng tử này với bà ta.
"Vâng," nói xong một cơn gió lướt qua, không còn bóng người.
Trong đại điện chỉ còn lại một mình Cảnh đế đứng ở trung tâm, hắn ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu: "Bà ngược lại giác ngộ, biết trẫm sẽ không để yên cho bà, thôi vậy, chết thì chết đi, trẫm còn có thể so đo với một người chết sao."
...
Trong cung Chiêu Dương, lúc này Thẩm Ngọc Quân cũng không lo, dù sao nàng tránh cũng không tránh khỏi, lo cũng vô dụng, còn không bằng đến lúc đó yên tĩnh xem biến, gặp chiêu nào phá chiêu đó. Hơn nữa hiện tại nàng không phải là một người, có đôi lúc phải học sự tùy ý của các phi tần mang thai khác, dù soa mặc kệ những người có tâm đó nghĩ như thế nào, ở bên ngoài các nàng đều phải nhường nàng, vậy nàng còn sợ cái gì kia chứ?"
"Nương nương," Thu Cúc đi đến hành lễ, hỏi: "Bữa trưa nay, cá quế hoa trân câu người muốn dùng để hấp, hay là nấu canh giống hôm qua ạ?"
Thẩm Ngọc Quân ngồi trên tháp cầm khung thêu, đang thêu đầu hổ, không ngẩng đầu lên đã nói: "Vẫn là nấu canh đi, thêm đậu hũ vào."
"Vâng," Thu Cúc đáp xong thì khom người lui ra ngoài.
Boong... Boong...
Thẩm Ngọc Quân uống hai ngụm canh, bên ngoài đã truyền đến tiếng chuông. Trong phòng bỗng chốc an tĩnh, ngay cả tay phe phẩy quạt của Trúc Vũ cũng dừng giữa không trung. Tất cả mọi người đều yên lặng đếm tiếng chuông trong lòng, số lần rung chuông khác nhau thể hiện sự việc khác nhau, nhưng không hề ngoại lệ, đều là chuyện lớn.
Boong... Boong...
Tiếng chuông ngừng, Thẩm Ngọc Quân lẩm nhẩm một câu: "Là hai mươi bảy tiếng sao?"
"Là hai mươi bảy tiếng," Trúc Vũ gật đầu.
"Hai mươi bảy," Thẩm Ngọc Quân để chiếc thìa trong tay xuống: "Thái hậu băng thệ."
Qua khoảng chừng một nhịp thở, cuối cùng Thẩm Ngọc Quân cũng khôi phục lại từ trong kinh ngạc: "Trúc Vân, Trúc Vũ, Thu Cúc, Đông Mai, nhanh thu toàn bộ những vật trong cung phạm vào kiêng kị, nói Tiểu Đặng Tử dẫn hai tiểu thái giám đến Nội Vụ phủ lãnh tang phục."
Thái hậu là nhất quốc chi mẫu, bất luận lúc còn sống bà ta xấu xa với Hoàng thượng thế nào, hiện tại bà ta đã chết, cho dù người chết là lớn, hay là lấy danh hiếu thuận, Hoàng thượng cũng phải làm cho vẻ vang, làm tấm gương tốt cho thiên hạ. Mà nàng làm phi tần hậu cung, ngay lúc này không thể ở phía sau đi sai bước nhầm được.
"Vâng," lúc Trúc Vũ đang khom người chuẩn bị lui ra ngoài, chân thoáng dừng lại một chút, nhỏ giọng nói: "Nương nương, nhân lúc còn thời gian, người vẫn nên nhanh ăn canh cá đi."
Thẩm Ngọc Quân vốn còn đang xuất thần, vừa nghe lời này vội vàng bưng chén canh cá đặt trên bàn lên: "Ngươi nói không sai, bổn cung ăn hết chén này, còn phải ăn thêm chén nữa." Dù sao trong ba tháng tiếp theo, nàng đừng nghĩ đến chuyện ăn mặn.
Trong cung Ngọc Phù, lúc Thục phi nghe chuông tang, nàng đang ôm dỗ Nhị Hoàng tử. Chờ sau khi chuông tang ngừng, nàng ngây ngẩn cả người, đứng cứng đờ trong chính điện, không bao lâu sau, nước mắt rơi xuống: "Cuối cùng bà ta đã chết," nói xong, nàng cười trong nước mắt: "Cuối cùng bà ta đã chết, báo ứng xác đáng."
Thái hậu băng thệ, trong lúc nhất thời trong ngoài hoàng thành đều là một mảng trắng xóa, cả nước cấm ca múa, thành hôn vân vân. Vừa qua buổi trưa Cảnh đế đã mặc đồ tang, mang theo nghi trượng, cưỡi khoái mã, chạy thẳng đến núi Từ Vân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
