"Ngươi tỉnh rồi," Liễu Tuệ ngồi xuống mép giường Dương Thư Hoa, sửa lại góc chăn giúp nàng ta, mặt mỉm cười, bình thản nói: "Ta nghĩ là ngươi còn muốn ngủ thêm một lát nữa."
Nếu không phải Liễu Tuệ mở miệng nói chuyện, Dương Thư Hoa gần như sắp không nhận ra người trước mắt là ai, thật sự là nữ nhân trước mắt này khác rất nhiều so với Liễu Tuệ trong ấn tượng của nàng ta: "Sao ngươi lại ở trong cung của ta?" Dương Thư Hoa nhìn nữ nhân gầy đến nỗi da bọc xương, lộ ra vẻ già nua, không biết tại sao trong lòng không kìm được mà phát lạnh.
Liễu Tuệ nhìn Dương Thư Hoa hầm hầm giận dữ nhưng khí thế không đủ, nói: "Lẽ nào ta không thể đến Liên Nguyệt các sao?" Lúc nói nàng đưa tay day thái dương, dịu dàng cười: "Chúng ta đã từng ở gần nhau, cũng coi như là tỷ muội một thời, nghe nói ngươi sinh một Hoàng tử, thân là tỷ muội, thế nào ta cũng cần phải qua đây chúc mừng một chút, hay là tỷ tỷ đã quên muội muội ta rồi?"
"Con?" Dương Thư Hoa lúc này mới chú ý tới trong phòng quá yên tĩnh, vội chống hai tay định đứng dậy nhìn thử, nhưng chắc là vì mới sinh con không lâu, không còn sức lực gì, thân thể nâng lên một nữa lại ngã về giường: "Con của ta đâu, ngươi làm gì con ta rồi? Ta cho ngươi biết con của ta là Hoàng tử, là con của Hoàng thượng," Dương Thư Hoa hơi sợ, nàng ta muốn dựa vào thân phận của đứa bé để đe dọa Liễu Tuệ.
Liễu Tuệ mắt lạnh nhìn Dương Thư Hoa phô trương thanh thế, khóe miệng nhếch lên: "Ta biết ngươi sinh Hoàng tử," sau khi nói xong câu đó, nàng mỉm cười nhìn Dương Thư Hoa, trong mắt có sự trào phúng: "Đáng tiếc bởi vì ngươi, nó mới sinh ra đã mang tiếng xấu trên lưng, ngươi không cảm thấy hổ thẹn với nó sao?"
"Ngươi có ý gì?" Dương Thư Hoa hung tợn trừng mắt nhìn Liễu Tuệ: "Con của ta Hoàng tử, là một trong hai Hoàng tử của Hoàng thượng, nó sinh ra đã định trước là vô cùng tôn quý."
Liễu Tuệ nhìn Dương Thư Hoa như nhìn đứa ngốc, sau đó phá lên cười, qua một lúc lâu nàng mới ngừng: "Có lẽ ngươi an phận một chút, nó còn có thể tôn quý như ngươi vừa nói. Đáng tiếc, nó biết đầu thai, gặp một mẫu thân như ngươi, lẽ nào ngươi quên hôm nay là ngày mấy à?"
"Không thể nào, hu hu..." Dương Thư Hoa khóc lên: "Sao có thể như vậy?"
Liễu Tuệ nhìn dáng vẻ khóc nước mắt nước mũi lấm lem của Dương Thư Hoa, không nhịn được mà bật cười, đầy khinh thường: "Ngươi là đang đau lòng cho bản thân ngươi, đứa bé kia dù là sinh vào mười lăm tháng bảy, nhưng dù sao nó cũng là nhi tử của Hoàng thượng. Tuy rằng mất đi một số cơ hội, nhưng đời này của nó, chỉ cần không nghĩ đến những thứ nó không nên muốn, nó vẫn sống rất tốt. Ngươi đau lòng như vậy là vì nó không thể mang đến vinh hoa phú quý cho ngươi sao?"
"Ngươi thì biết cái gì?" Dương Thư Hoa nghe Liễu Tuệ nói vậy, thuận tay lấy chiếc gối đập về phía nàng ta, gầm thét lên nói: "Nó là Hoàng tử, là Hoàng tử đó."
Liễu Tuệ một tay bắt lấy chiếc gối Dương Thư Hoa đập tới, cười khẩy: "Là Hoàng tử thì thế nào, là Hoàng tử thì nhất định sẽ thừa kế Đế vị sao, không phải ngươi sinh con xong ngốc rồi chứ?" Nói xong lạnh lùng liếc Dương Thư Hoa một cái, ném chiếc gối xuống đất: "Có thời gian nằm mơ, không bằng chúng ta tính toán sổ sách của mình xem, dù sao thời gian cũng không còn nhiều."
"Ngươi... Ngươi nói cái gì?" Dương Thư Hoa vừa nghe Liễu Tuệ nói chuyện này, cả người không khỏi có chút hoảng loạn: "Ngươi đang nói cái gì, ta... ta nghe không hiểu, ta hơi mệt, ta muốn ngủ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
