"Bang... Cộp cộp..."
"Ngươi nói cái gì, Đại Hoàng tử chơi đùa đụng ngã kiệu của Hi Tu nghi?" Thục phi mới từ cung Cảnh Nhân về, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe được tin này, cả người đều bực bội, trong chốc lát tức giận đến mức quét bàn cờ bày trên bàn xuống đất.
Y Liên quỳ gối xuống đất, nhìn những quan cờ đen trắng rơi đầy đất, có thể không khỏi rụt ại một cái, nhỏ giọng trả lời: "Vâng."
"Không phải bổn cung đã nói, không được để Đại Hoàng tử đến gần mấy vị phi tần có thai sao?" Thục phi thật sự nổi trận lôi đình, đập một tay lên bàn: "Một đám người trông một đứa trẻ năm tuổi, nhưng vẫn trông không được, đều là phế vật, bổn cung cần các người làm gì?"
"Nương nương, xin người hãy nghĩ cách," Y Liên thấy Thục phi tức giận, tuy rằng trong lòng cũng lo sợ, nhưng vẫn kiên trì lên tiếng: "Kiệu bị lật, Hi Tu nghi rơi vào ngự hồ, cũng may Hi Tu nghi biết bơi, nhưng vừa mới lên bờ đã ngất xỉu, còn là ngất trong lòng Đức phi nương nương. Nương nương, đây nhất định là có người muốn mượn đao giết người."
Thục phi hít mấy hơi thật sâu, dần bình ổn tinh thần: "Ngươi nói không sai, mấy ngày nay bổn cung chỉ lo Thúy Vi cung và Cảnh Nhân cung. Xem ra là bổn cung sơ suất, ngươi gọi nhũ mẫu của An nhi đến, bổn cung muốn đích thân hỏi xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì."
"Vâng," Y Liên thấy nương nương nhà mình đã dần tỉnh táo lại, cuối cùng trong lòng cũng có đã có chủ kiến: "Nô tỳ đi ngay ạ."
Thục phi chống tay phải lên bàn, hai mắt lạnh băng: "Hứa thị, ngàn vạn lần đừng để cho bổn cung biết là ngươi động tay động chân, nếu không bổn cung không ngại bẩn tay một lần."
Mà ở cung Chiêu Dương lúc này, tuy rằng lúc đầu vì chủ tử rơi xuống nước ngất đi mà hỗn loạn một lát, nhưng đó có Đức phi trấn giữ, ngược lại xem như đâu lại vào đấy.
"Thái y, Hi Tu nghi thế nào rồi?" Đức phi đứng bên cạnh giường, thấy thái y chẩn mạch xong bèn vội vàng hỏi.
Thành lão thái y là bị Tiểu Đặng Tử một đường vác đến cung Chiêu Dương, lúc này đang nhíu chặt chân mày, quỳ trên mặt đất, chắp tay nói với Đức phi: "Bẩm Đức phi nương nương, Hi Tu nghi tuy động thai khí, nhưng long thai đã qua ba tháng, mà thân thể Hi Tu nghi lại khỏe mạnh, chỉ cần mấy tháng kế tiếp tĩnh tâm dưỡng thai, đảm bảo long thai không có chuyện gì." Ông cũng bị dọa đến cả người đổ mồ hôi lạnh, nhưng bây giờ đã có thể yên tâm: "Thần kê mấy phương thuốc dưỡng thai cho Hi Tu nghi trước."
Thẩm Ngọc Quân biết là Đức phi, khóe miệng hơi cong lên, mở mắt phải nháy mắt với Đức phi, sau đó lại nhắm lại. Đức phi thấy như vậy thì Thẩm Ngọc Quân thật sự không có chuyện gì, nàng cười lắc đầu, chưa bao giờ thấy phụ nhân có thai nào hung hãn như vậy. Cũng đúng, nữ nhân trong cung đều được nâng niu, đâu giống Thẩm Ngọc Quân khi không có chuyện gì thì đi lại trong vườn, xem ra nàng phải học theo mới được.
Chờ đến lúc trong phòng chỉ còn hai người, Đức phi vỗ vỗ Thẩm Ngọc Quân: "Trong tẩm điện chỉ có hai chúng ta, muội không phải là ngủ rồi chứ?"
Thẩm Ngọc Quân mở đôi mắt đang mơ màng, quay đầu cười với Đức phi, có chút ngượng ngùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
