Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang, đêm nay định sẵn là không yên ổn. Cảnh đế rời hoàng lăng đã sắp hai ngày, trên đường gặp chặn đánh, ám sát không ngừng. Chiều hôm nay bọn họ đã thấy đến kinh thành, không ngờ ông trời đột nhiên hạ mưa lớn, vốn tưởng rằng mưa mùa hạ đến nhanh đi cũng nhanh, bọn họ bèn tìm một cái miếu đổ nát tránh một lát. Không ngờ trận mưa này càng rơi càng lớn, còn có cả sấm chớp.
"Ùng ùng..."
"Thương thế của họ thế nào rồi?" Cảnh đế chắp tay sau lưng, đứng trước cửa sổ hỏng không có vật che chắn của ngôi miếu đổ nát.
Tiểu Lộ Tử chật vật hơn nhiều so với mấy ngày trước, trên mặt cũng nhiều hơn hai vết thương: "Bẩm Lục gia, bọn ám ẩn đều là vết thương nhẹ, nghỉ ngơi một đêm phỏng chừng không có gì đáng ngại." Lần này Hoàng thượng đi vòng đến hoàng lăng, trên đường bẫy rập ám sát không ngừng, xem ra ban đầu ở Từ Vân sơn, lời nói của Thái hậu hẳn là đã có người sớm dự tính trước.
"Để bọn họ nghỉ ngơi cho tốt đi," Cảnh đế híp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Thời gian để bọn họ nghỉ ngơi e là sẽ không dài."
Tiểu Lộ Tử đương nhiên biết thời gian nghỉ ngơi của bọn họ không nhiều, dù sao mưa to gió lớn dễ giết người trong đêm. Một đêm sốt ruột, hơn nữa ngôi miếu đổ nát trước không có thôn sau không có nhà trọ, còn không phải là thiên thời địa lợi sao?
"Một lát không cần..." Cảnh đế chưa nói hết lời, chợt nghe thấy một câu mắng lớn rất thô tục: "Con mẹ nó, thời tiết quỷ quái này lão tử chịu đủ rồi!"
Ầm!
Cảnh đế vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như không chú ý tới đám người kia, cũng không nghe thấy lời đại hán kia nói.
"Hừ," đại hán kia thấy Cảnh đế không để ý tới ý định của hắn, bèn hừ lạnh một tiếng: "Còn giả vờ thanh cao với lão tử, lão tử đã từng gặp nhiều người như ngươi rồi, đợi lát nữa lão tử cho ngươi dùng chút đồ tốt, đảm bảo sẽ khiến ngươi..."
"Đến rồi," Cảnh đế vô cùng bình tĩnh nói một câu: "Lát nữa không cần dùng sức, bên ngoài có ngựa, trẫm và các ngươi cùng cưỡi ngựa hồi kinh."
Tiểu Lộ Tử vừa nghe, chuyện này sao được chứ? Nếu như là ngày thường thì cũng miễn cưỡng chấp nhận, nhưng hôm nay bên ngoài trời đang mưa lớn như vậy: "Lục gia, chuyện này không được đâu."
Cảnh đế xua xua tay, ý bảo Tiểu Lộ Tử đừng nói nhảm nữa: "Lấy kiếm của trẫm tới."
"Hoàng thượng," đôi mắt nhỏ của Tiểu Lộ Tử mở lớn, có chút do dự, nhưng thấy Hoàng thượng xoay người nhìn về phía hắn, hắn lập tức kinh sợ: "Vâng."
Đại hán kia vẫn còn đang nói, có điều đoàn người Cảnh đế căn bản là không để ý đến hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
