Trong Chiêu Dương cung, Thẩm Ngọc Quân cũng mới nhận được tin, vì trước đó Hoàng thượng ở đây, Hoàng thượng không nói, trước mặt hắn không dám nhiều chuyện.
"Nói như vậy Đại Hoàng tử đã cùng Hứa Quý tần dọn đến Thanh Tâm hiên mấy ngày nay rồi à?" Thẩm Ngọc Quân dùng xong cơm trưa thì dẫn Trúc Vân, Trúc Vũ đi dạo trong vườn, tuy trước đây nàng cũng đã đoán được, nhưng khi thật sự nghe vẫn hơi giật mình.
Trúc Vũ gật đầu: "Chắc là vậy ạ, nhưng còn phải xem Thục phi nương nương có đi cầu xin Hoàng thượng hay không."
"Ngay cả thánh chỉ Hoàng thượng cũng đã hạ, e là Thục phi nương nương dù có đi cầu xin cũng sẽ không có gì thay đổi," Trúc Vân cười nói: "Lần này Thục phi nương nương cũng xem như bị thiệt nhiều, không có Đại Hoàng tử, trong cung địa vị của Thục phi nương nương sẽ không lớn được như xưa."
Thẩm Ngọc Quân đồng ý gật đầu, cười nói: "Thật là không dễ dàng, Thục phi cũng có thể bị ăn thiệt lớn như vậy," nàng tiến cung đã hơn một năm, Thục phi thật sự là một tồn tại đặc biệt ở trong cung. Dưới gối nàng ta nuôi dưỡng Hoàng tử duy nhất hiện tại của Hoàng thượng, có thể không đặc biệt sao? Ai ngờ chỉ một bất cẩn của nàng ta đã lập tức mất đi chỗ dựa có lực nhất của mình?
"Đúng vậy ạ," Trúc Vũ cũng thở dài theo: "Từ khi sinh ra Đại Hoàng tử đã bị ôm đến nuôi trước mặt Thục phi, nhiều năm như vậy, dù Thục phi hay là Đại Hoàng tử, với bọn họ mà nói, sự chia lìa này đều khá đau đớn."
"Đi dạo như vậy cũng được rồi, chúng ta về đi," hiện giờ Thẩm Ngọc Quân cũng là người có con, ít nhiều gì cũng có chút mẫn cẩm. Tuy Đại Hoàng tử không phải do Thục phi sinh, nhưng từ khi ra đời đã được nuôi bên cạnh nàng, tình mẫu tử của nàng đối với Đại Hoàng tử chỉ sợ không hề ít hơn Hứa Quý tần.
Phải nói Thục phi mất đi Đại Hoàng tử, người vui mừng nhất đương nhiên là Hoàng hậu rồi.
"Ma ma, thật là tốt quá," sau khi Hoàng hậu biết được ý chỉ của Hoàng thượng thì vui mừng ra mặt, nàng không thể nào che dấu được. Đã nhiều năm, Đại Hoàng tử nuôi dưới gối của Thục phi, nàng chỉ lo lắng sợ có một ngày nào đó, lần này đúng là ông trời có mắt: "Bổn cung thật sự rất vui," lúc nói Hoàng hậu chảy cả nước mắt, buồn bực nhiều năm cuối cùng đã không còn đè ép nàng nữa.
Tuy trước đó Dung ma ma cũng có nghĩ đến chiều hướng này, nhưng vẫn luôn cảm thấy Thục phi có thủ đoạn ngăn cơn sóng dữ, không ngờ lại có niềm vui bất ngờ như vậy: "Đúng ạ, như vậy nương nương có thể thở phào nhẹ nhõm rồi," dù sao Đại Hoàng tử nuôi bên người Thục phi, một khi Hoàng thượng ghi nó vào danh nghĩa của Thục phi, vậy địa vị của Hoàng hậu sẽ tràn ngập nguy cơ.
Hoàng hậu khóc: "Đã nhiều năm như vậy, ma ma, bổn cung rốt cuộc cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi," năm đó nàng cũng có nghĩ đến việc đem Đại Hoàng tử nuôi bên người, nhưng nàng chưa kịp mở miệng cầu xin, Hoàng thượng đã ôm Đại Hoàng tử vừa mới ra đời đến thẳng trong cung Thục phi. Bởi vì chuyện này, nàng có hai tháng ngủ không yên giấc, thường xuyên mơ thấy nàng bị Hoàng thượng phế đi.
Viền mắt Dung ma ma cũng ươn ướt, bà là người hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu, sao lại không biết Hoàng hậu nơm nớp lo sợ thế nào trong nhiều năm nay: "Hiện tại nương nương phải vui lên mới đúng," nói rồi bà lại có chút tiếc nuối: "Nếu Đại Hoàng tử bị đưa về bên cạnh Hứa Quý tần, vậy cung quyền trong tay Thục phi, bây giờ nương nương muốn thu lại, chỉ e cũng không dễ dàng rồi."
"Chuyện này không sao," ngược lại Hoàng hậu đã nghĩ thông: "Cá và tay gấu không thể cùng có, so với Đại Hoàng tử, chút cung quyền trong tay Thục phi thì tính là gì, sau này nghĩ cách thu lại là được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
