Quả nhiên vừa qua giờ thân, đoàn người đã đến chân núi Từ Vân, lúc này Cảnh đế đang ngồi trong xe ngựa chợp mắt.
"Lục gia, nhà trọ đã dọn dẹp xong, cung thỉnh Lục gia xuống xe."
Cách cửa sổ truyền đến giọng nói hùng hậu trầm thấp, lúc này Cảnh đế mới mở mắt: "Biết rồi."
Tiểu Lộ Tử vẫn luôn ngồi trước xe ngựa đánh xe tất nhiên cũng nghe được lời của chủ tử, hắn lập tức nhảy xuống xe nghe, mắt không ngừng quét qua bốn phía, đi tới phía sau xe ngựa, sau khi thấy chủ tử ra, vội quỳ rạp trên đất, cúi người thành một đường cong.
Nhưng Cảnh đế cũng không giẫm lên lưng Tiểu Lộ Tự mà là nhảy xuống mặt đất, sau khi rơi xuống đất, đưa tay về phía Tiểu Lộ Tử hất lên, ý bảo hắn đứng dậy: "Chúng ta vào thôi."
Từ Ân tự xây trên đỉnh núi Từ Vân, là tự miếu của hoàng gia Đại Vũ. Chân núi Từ Vân có một nhà trọ Liên Vân, chính là nơi đêm nay đoàn người Cảnh đế đặt chân.
Dưới sự hầu hạ của Tiểu Lộ Tử, sau khi rửa mặt xong, Cảnh đế ngồi vào bàn, nói với Tiểu Lộ Tử đang đứng nghiêm trang bên cạnh: "Lần này tới núi Từ Vân, dọc đường gặp bao nhiêu lần đánh lén?"
Tiểu Lộ Tử từ trong túi vải bố bên người lấy ra một quyển trục nho nhỏ, sau đó bày quyển trục ra trước mặt Cảnh đế: "Từ sau khi Lục gia đi, bên Diệp Quý tần đã không có tin tức gì."
"Ừm," Cảnh đế hơi cau mày, nhìn bản đồ núi Từ Vân: "Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai lên núi."
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa khe khẽ.
"Ai?" Tiểu Lộ Tử phòng bị toàn bộ tinh thần, đôi mắt nhỏ trừng lên cũng không còn nhỏ như vậy nữa, nét mặt nghiêm túc, ngay cả tay cũng nắm lấy roi da trên thắt lưng.
"Lục gia, bữa tối đã làm xong, nô tài đưa tới cho ngài," là giọng đã nói chuyện cách cửa xe trước đó.
"Vào đi," Cảnh đế ngồi yên bên cạnh bàn, hai mắt vẫn luôn nhìn chăm chú vào bản đồ.
Bữa tối dọn lên bàn, Tiểu Lộ Tử lấy ra một bộ châm bạc, bắt đầu lần lượt kiểm tra đồ ăn trên bàn, sao lại để cho tà y trong ám vệ cẩn thận kiểm tra lại một lần, xác định không có vấn đề, Cảnh đế mới bắt đầu dùng bữa.
Hôm sau trời còn chưa sáng hoàn toàn, Cảnh đế đạp chân lên mặt đất đỏ tươi rời khỏi nhà trọn. Hôm nay lên núi, Cảnh đến không thể đi xe ngựa, đổi thành kiệu bốn người.
Một trận gió nhẹ thổi qua, nhấc rèm cửa sổ lên, Cảnh đế ngồi trong kiệu, vừa vặn nhìn thấy đỉnh núi mơ hồ, khóe miệng nhếch lên, phong cảnh núi Từ Vân không tệ, nghĩ lại hắn đã bao lâu chưa thỉnh an Thái hậu rồi, lần này hắn tự mình đến Từ Ân tự thỉnh an bà ta, hi vọng bà ta đừng khiến hắn thất vọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
