Tháng sáu, kinh thành đã vào hạ, thời tiết vô cùng nóng. Cung Thúy Vi cây cối tươi tốt, ve sầu kêu không dứt.
Bang!
Lệ Phi ngồi trên giường, đánh đổ chén thuốc Thường ma ma đem đến, đôi mắt lá liễu trợn tròn: "Bổn cung không muốn uống những thứ thuốc này nữa," đang nói đã bắt đầu thở dốc: "Rất đắng... Đắng đến nỗi trong miệng bổn cung không còn vị gì cả."
"Nương nương, thuốc tốt đắng miệng có lợi cho bệnh," Thường ma ma nhìn Lệ Phi ngày càng gầy gò, cũng rất đau lòng: "Nô tỳ mang thêm một chén đến cho người, thân thể nương nương bị tổn hại nghiêm trọng, hiện giờ không thể tùy ý được."
"Ma ma," Lệ Phi đưa tay giữ chặt Thường ma ma đang muốn đi lấy thuốc cho mình: "Hôm nay bổn cung không cần thuốc, thân thể bổn cung thế nào, trong lòng bổn cung hiểu rõ. Lần này là bổn cung tính toán sơ suất."
Thường ma ma không còn cách nào khác, chỉ có thể gật đầu: "Vậy ngày mai nương nương nhất định phải uống thuốc đúng giờ."
Lệ Phi cười cười, có chút tự giễu: "Dáng vẻ bây giờ của bổn cung, bổn cung có nằm mơ cũng không nghĩ tới. Ma ma, ngươi dời cái ghế đến đây, ngồi nói chuyện với bổn cung một lát, trong lòng bổn cung vô cùng khó chịu."
Thường ma ma dời cái ghế thêu tới gần tháp rồi ngồi xuống: "Nương nương chỉ cần phối hợp thật tốt với thái y trị liệu, thân thể nhất định sẽ khá hơn, nương nương nhất thiết không được suy nghĩ nhiều nữa."
Lệ Phi nhìn Thường ma ma, bật cười một tiếng: "Đám Thái Y viện lang băm kia nói, ma ma ngươi cũng tin, bổn cung đang khỏe mạnh bị bọn họ trị đến chỉ còn chút hơi tàn rồi."
"Thân thể của nương nương luôn mảnh mai, lần này lại tổn thương nặng," Thường ma ma không nhịn được mà thở dài: "Từ từ điều dưỡng, nô tỳ nhất định có thể điều dưỡng tốt thân thể của người."
"Bên ngoài thế nào rồi?" Lệ Phi không muốn nói tiếp chuyện sức khỏe của mình nữa, chuyển trọng tâm câu chuyện: "Có người nói Thẩm thị vẫn một mực ở vùi trong Chiêu Dương cung."
"Vâng ạ," Thường ma ma gật đầu, vị Hi Tu nghi kia kiên nhẫn thuộc vào bậc nhất: "Từ khi Hoàng thượng rời cung, cho đến bây giờ đã bảy, tám ngày, nàng ta vẫn không bước ra khỏi Chiêu Dương cung nửa bước."
"Hoàng thượng ra cung, núi dựa của nàng ta đã mất, nàng ta đương nhiên phải ẩn núp," Lệ Phi đảo mắt: "Ma ma, ngươi lấy hộp gỗ tử đàn nhỏ của bổn cung đến đây, bổn cung nhìn một chút."
Lệ Phi yếu ớt xua xua tay: "Đi lấy tới đây đi, bổn cung nhìn nó trong lòng sẽ an ổn một chút."
Thường ma ma bất đắc dĩ đứng dậy đi vào nội thất lấy cái hộp gỗ kia ra, chậm chạp đi tới bên tháp. Hai mắt Lệ Phi sáng lên, nhìn hộp gỗ trong tay Thường ma ma, vươn tay ra nói: "Đưa cho bổn cung."
Thường ma ma nhìn dáng vẻ hưng phấn của Lệ Phi, cuối cùng cũng đưa cho nàng, có điều trong miệng vẫn thì thầm một câu: "Nương nương xen xong vẫn nên đưa nô tỳ cất đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
