Trong cung Ngọc Phù, Thục phi đang đứng bên giường của Đại Hoàng tử Nguyên An, thấy Đại Hoàng tử ngủ yên, nàng nhẹ nhàng chạm vào trán và tay chân Đại Hoàng tử rồi mới an tâm đi ra ngoài. Nhũ mẫu của Đại Hoàng tử đang canh ngoài cửa, thấy Thục phi ra đến nơi vội bước lên trước hành lễ: "Nương nương..."
"Suỵt," Thục phi ra dấu bảo bà đừng lên tiếng, đợi Y Liên đóng cửa xong, Thục phi mới hỏi: "Hôm nay lúc bổn cung không có ở đây, bữa tối An nhi có dùng được không?" Vì chuyện của Lệ Phi, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều trông coi tại cung Thúy Vi, nàng là một phi tử tất nhiên cũng phải ở cùng.
"Thưa nương nương, buổi tối Đại Hoàng tử không thấy nương nương thì náo loạn một hồi, sau đó dùng một chén cơm nếp cẩm trân châu," nhũ mẫu thành thật trả lời: "Dùng bữa tối xong, Đại Hoàng tử vẫn ở chính điện chờ nương nương, sau đó thật sự không chịu nổi nữa ngủ ngay trên tháp, nô tỳ mới ôm Đại Hoàng tử về."
Thục phi nghe xong khẽ gật đầu: "Vất vả cho ngươi rồi, ngươi chăm sóc tốt cho Đại Hoàng tử, sau này tất nhiên ta sẽ không bạc đãi ngươi."
"Tạ ơn nương nương, nô tỳ nhất định sẽ nhìn chăm chú không chớp mắt," nét mặt nhũ mẫu vô cùng vui sướng.
Thục phi về chính điện cung Ngọc Phù, ngồi lên tháp. Y Liên tiến lên rót cho Thục phi một ly nước: "Nương nương, người không nghỉ một chút sao?"
Thục phi cười khẩy một tiếng: "Hi Tu nghi đúng là rất tinh ranh, từ sau khi mang hoàng tự thì cả ngày chỉ biết trốn trong Chiêu Dương cung, Chiêu Dương cung lại bị nàng ta quản giống như một chiếc thùng sắt, người ngoài muốn nhúng tay vào cũng khó. Dù sao nàng ta cũng xuất thân từ Thẩm thị, có mấy phần thủ đoạn." Mấu chốt nhất là nhân mạch trong cung nhiều năm của Thẩm thị, mượn săn thú mùa xuân lần trước để nói, toàn hậu cung chỉ có nàng ta biết được tin tức, quả nhiên Hoài Nam vương chết ở núi Đông Minh. Nội tình, đây là nội tình của thế gia, chỉ tiếc đây chính là thứ mà Trần gia của nàng thiết.
Y Liên thở dài, đây là chuyện không còn cách nào, nhà mẹ của Thục phi mới phất lên vài chục năm, căn bản là không cùng đẳng cấp với Thẩm gia, nhưng thật ra Y Liên cũng nhìn thông suốt: "Mặc kệ thế nào, cái thai của Lệ Phi đã không còn, đối với Ngọc Phù cung của chúng ta đây cũng là một chuyện tốt."
Thục phi buông chiếc ly trong tay, nhìn Y Liên: "Chuyện tốt, chuyện tốt đâu ra? Không nói thai của Hi Tu nghi còn hoàn hảo, chỉ nói cái bụng của Dương thị kia chưa đầy bốn tháng nữa sẽ lâm bồn. Nếu bổn cung đoán không sai, chắc chắn Lệ Phi để mắt tới đứa bé trong bụng Dương thị." Tối nay, Lệ Phi khóc than đứa bé không còn, đứa bé không còn thì trách ai, chẳng phải trách bản thân nàng ta vô dụng ư.
Y Liên mím môi: "Mưu tính của Lệ Phi, không biết đã sớm có từ trước, hay là hôm nay đứa bé không còn mới nổi lên?"
"Cho dù là trước đó hay bây giờ, bổn cung cũng không hy vọng đứa bé của Dương thị được nuôi trong tay của Đức phi hay Lệ Phi, có một Hi Tu nghi đã đủ để bổn cung đau đầu rồi, nếu thêm một người nữa, bổn cung còn vượt qua được không?" Trong mắt Thục phi lộ ra lạnh lẽo, giọng nói nhiều thêm bất mãn và bất lực: "Bổn cung nỗ lực nhiều năm như vậy, khổ cực vất vả nuôi nấng Nguyên An, không có ngày nào thả lỏng. Nhưng đã nhiều năm như vậy, tại sao Hoàng thượng vẫn chưa mở miệng ghi Nguyên An dưới danh nghĩa của bổn cung? Thậm chí lần trước Hoàng thượng còn tấn vị cho Hứa thị."
"Nương nương, người cũng đừng lo lắng, Hứa thị không xuất đầu được đâu," Y Liên cũng cau mày, rốt cuộc là Hoàng thượng muốn thế nào mới chịu nhả ra? Đại Hoàng tử một ngày chưa được ghi dưới danh nghĩa của Thục phi nương nương, bọn họ một ngày khó yên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
