Cảnh đế nhìn ba người trước mặt, khóe miệng nhếch lên: "Đứng lên hết đi."
"Tạ ơn Hoàng thượng," ba người đứng lên.
"Hôm nay là ngày gì vậy, sao ba người các nàng lại tụ lại cùng nhau?" Cảnh đế hỏi một cách tự nhiên. Lộ công công đứng ở phía sau Cảnh đế giật giật khóe miệng, trước giờ Hoàng thượng vẫn luôn thích giả vờ hồ đồ, rõ ràng lúc hắn vừa mới bẩm báo với Hoàng thượng, Hoàng thượng còn hất mặt không đếm xỉa tới, kết quả vừa hết thời gian uống một chung trà, Hoàng thượng đã nói phê tấu chương hoa mắt, muốn ra ngoài đi dạo một chút, đi đi một hồi lại tới chỗ này.
Đức phi khẽ cười: "Bẩm Hoàng thượng, chuyện này cũng không thể hỏi thần thiếp, muốn hỏi thì phải hỏi Lệ Phi muội muội và Hi Tu nghi, khi tần thiếp đến đây, hình như hai vị muội muội đã ở đây một lúc lâu rồi."
Thẩm Ngọc Quân liếc Lệ Phi một cái, lên tiếng nói: "Hôm nay thần thiếp không có việc gì nên buồn đến phát sợ, bèn đến cung của Đức phi tỷ tỷ ngồi, không ngờ lúc quay về lại gặp Lệ Phi tỷ tỷ, nói đến chuyện này, Hoàng thượng, hôm nay người phải thưởng cho thần thiếp đó."
"Ồ?" Cảnh đế giả vờ không biết giống y như thật: "Nói nghe thử xem," nói xong cũng dẫn mọi người đi đến vọng lâu trên ngự hồ. Sau khi Cảnh đế ngồi xuống, ba người Thẩm Ngọc Quân cũng dựa theo phân vị lần lượt ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Ngọc Quân nhận ra Hoàng thượng đang nhìn mình, nàng vội nói ý vừa rồi: "Hôm nay thần thiếp và Lệ Phi tỷ tỷ gặp nhau bên ngự hồ, bèn hàn huyên vài câu, không ngờ..."
"Là thần thiếp đứng lâu, đầu óc hơi choáng váng, hôm nay cũng may có Hi Tu nghi bên cạnh thần thiếp, kéo thần thiếp một cái, không thì e là lúc nãy thần thiếp không may rồi," Lệ Phi cướp lời Thẩm Ngọc Quân, nói cho tròn câu chuyện. Nói xong, nàng ta còn mang vẻ mặt cảm kích nhìn Thẩm Ngọc Quân: "Hôm nay thật đa tạ ân cứu giúp của muội muội, ân huệ này, tỷ tỷ sẽ nhớ kỹ."
Lời hay đều bị Lệ Phi nói hết, Thẩm Ngọc Quân nào còn chuyện gì để nói, vậy thì cứ diễn theo thôi: "Lệ Phi tỷ tỷ nói quá lời rồi, muội cũng không làm gì, chẳng qua là một cái nhấc tay thôi. Nhưng muội vẫn muốn nói nhiều thêm một câu, thân thể của tỷ yếu ớt, sau này vẫn nên ít đi lại quanh hồ, dù sao không phải lần nào cũng có thể may mắn như hôm nay, hơn nữa các tỷ muội trong cung không mấy người có thân thể khỏe mạnh như muội đâu."
Nụ cười trên mặt Lệ Phi không hề thay đổi, nhưng trong lòng đã nổi trận lôi đình: "Lời của muội muội, tỷ tỷ sẽ nhớ."
Lúc Cảnh đế nghe nói Lệ Phi suýt chút nữa bị rơi xuống hồ, gương mặt lạnh đi, quay đầu nhìn Lệ Phi đang ngồi bên tay phải hắn: "Cung nhân bên cạnh nàng đều chết hết rồi sao?"
Cảnh đế lại rất sảng khoái: "Là lỗi của trẫm, nhưng nàng cũng không thể nông nổi được, dù sao nàng còn đang mang tiểu Hoàng tử của trẫm, sau này không cho làm như vậy nữa."
Lệ Phi hờn dỗi đáp lời: "Thần thiếp biết rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
