Tối nay cuối cùng Cảnh đế vẫn ôm Thẩm Ngọc Quân ngủ, sáng hôm sau hắn đi sớm như trước. Sau khi Hoàng thượng rời đi, Thẩm Ngọc Quân vẫn luôn ngơ ngác nhìn nóc giường, một lúc lâu sau mới nhoẻn miệng cười.
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua không nhanh không chậm, nháy mắt đã sắp hết tháng năm, thai của Thẩm Ngọc Quân cũng đã hơn ba tháng. Qua ba tháng thai sẽ ổn định, Thẩm Ngọc Quân cũng muốn bắt đầu giống như trước, dựa theo quy cũ đến cung Cảnh Nhân thỉnh an.
Sau giờ ngọ hôm đó, trong nội thất chính điện của cung Lưu Vân, Lục Chiêu nghi vừa mới dỗ Đại Công chúa ngủ, Thanh Y trông ở cạnh cửa. Lục Chiêu nghi thấy biểu cảm trên mặt nàng ta thì biết là nàng ta có việc muốn bẩm báo, nàng dặn dò nhũ mẫu của Đại Công chúa vài câu rồi đi ra ngoài.
"Chuyện gì?" Lục Chiêu nghi vừa ra khỏi nội thất đã hỏi, Thanh Y là một người thận trọng, không có chuyện quan trọng nàng ta chắc chắn sẽ không vội vã đến tìm nàng.
Thanh Y gật đầu: "Nô tỳ chắc chắn."
Nhận được sự khẳng định của Thanh Y, Lục Chiêu nghi mới nở nụ cười: "Ngươi đến Thái Y viện, nói là thân thể bổn cung không khỏe, bảo bọn họ phái thái y qua đây."
"Nương nương, người định báo cho Hoàng hậu lúc này ạ?" Thanh Y cảm thấy nương nương nhà nàng có thể giúp che giấu một thời gian, dù sao Phùng Tần cũng là người cung Lưu Vân, sau này nàng ta sinh con, nếu phân vị không đủ, vậy đứa bé này phần lớn sẽ được nuôi trong cung của nương nương nhà nàng. Hiện tại dưới gối nương nương nhà nàng chỉ có một Công chúa, nếu lại thêm một Hoàng tử, vậy đã đầy đủ, đến lúc đó chính là độc nhất trong cung.
Lục Chiêu nghi biết ý nghĩ của Thanh Y, nhưng trong cung này không phải nàng muốn thế nào là được thế đó: "Nếu Phùng Tần có chuyện vui, ngày mai bổn cung đi Cảnh Nhân cung thỉnh an đương nhiên phải báo với Hoàng hậu nương nương, hơn nữa, Phùng Tần có quan hệ tốt với Hi Tu nghi, nàng có chuyện vui lớn như thế, tất nhiên phải nói để Hi Tu nghi vui mừng." Cũng không biết Hi Tu nghi có thể thật sự vui mừng hay không, tỷ muội, trong cung làm gì có tỷ muội chứ.
Hôm nay cung Cảnh Nhân vẫn giống như thường ngày, hiện giờ Thẩm Ngọc Quân là từ nhị phẩm Tu nghi, vị trí đã gần phía trước rất nhiều, Lục Chiêu nghi tiến vào thì thường xuyên quan sát nàng. Có điều người ta không nói gì, nàng cũng chỉ có thể làm như không biết.
"Khí sắc Thẩm muội muội không tệ," thỉnh an gần xong, Lục Chiêu nghi rốt cuộc cũng thốt ra một câu: "Muội là người có mệnh tốt, đứa bé đau lòng muội đó."
Hoàng hậu cũng khẽ cười: "Đứa nhỏ của Hi Tu nghi đúng là quan tâm nàng, các muội cũng không cần phải trông mà thấy thích, hầu hạ Hoàng thượng thật tốt, phúc khí tới, con sớm muộn gì cũng sẽ có."
Lần này Lục Chiêu nghi cũng không nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc Quân nữa, mà quay đầu nhìn Hoàng hậu, nét mặt mừng rỡ: "Vậy thần thiếp ở đây phải chúc mừng Hoàng hậu nương nương, Phùng Tần trong cung thần thiếp có tin vui." Lúc nàng ta nói lời này cố cố ý dùng dư quang khóe mắt đánh giá Thẩm Ngọc Quân ngồi đối diện mình, thấy nét mặt nàng thoáng chốc kinh ngạc sau đó liền lộ ra vẻ vui mừng, lòng Lục Chiêu nghi không nhịn được mà cười lạnh.
Lúc Lục Chiêu nghi chúc mừng mình, tim Hoàng hậu chợt nảy lên một cái, nàng tưởng Lục Chiêu nghi có tin vui, không ngờ lại là Phùng Tần âm thầm lặng lẽ kia, cũng tốt, ít ra thì đây chẳng qua chỉ là một phi tần phân vị thấp: "Thật vậy à, có bảo thái y khám chưa, sức khỏe Phùng Tần thế nào, trước đây không phải là nhiễm phong hàn sao, bây giờ tốt lên chưa?" Hoàng hậu hỏi mấy câu liên tiếp mới dừng lại, nhìn giống như rất quan tâm đến Phùng Tần.
Lục Chiêu nghi cười trả lời: "Thái y đã chẩn mạch rồi, Phùng Tần đã mang thai gần hai tháng, phong hàn lúc trước cũng đã gần như khỏi rồi. Nhưng Phùng Tần không có phúc khí như Hi Tu nghi, gần đây ăn cái gì nôn cái đó, người gầy đi một vòng, thần thiếp nhìn thấy cũng đau lòng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
