Sau khi nhìn các nàng rời khỏi, Thẩm Ngọc Quân ngồi trên tháp thở dài một cái thật sâu, có đôi khi con ngươi sẽ thật sự vô cùng bất lực, nàng biết rõ Lệ Phi có tâm tư gì, nhưng nàng lại không thể nói ra ngoài miệng. Nàng rất muốn trực tiếp chống lại Lệ Phi, nhưng lại không biết Hoàng thượng nghĩ như thế nào, trong lòng nàng không chắc, cũng lưỡng lự trong chốc lát, nhưng nàng trốn tránh như vậy cũng không phải là biện pháp.
"Nương nương, người cũng đừng lo lắng, Phùng Tần tiểu chủ làm như vậy là đúng, ít nhất tạm thời nàng ấy có thể quang minh chính đại tránh đi, người khác cũng không thể nói lời không hay gì," Trúc Vũ nói.
Thẩm Ngọc Quân gật đầu: "Lần này chỉ có thể uất ức cho muội ấy, dù sao muội ấy cũng là tay bay vạ gió." Nếu không phải Phùng Yên Nhiên có quan hệ tốt với nàng, sao Lệ Phi lại động tâm tư lên người nàng ấy chứ: "Bây giờ chúng ta cũng không cần đoán nữa, cái đệm lưng Lệ Phi muốn kéo theo kia chính là bổn cung, không sai đâu."
Trúc Vũ có chút tức giận nói: "Lệ Phi đúng là không thể hiểu nổi."
"Nàng ta nghĩ là bổn cung dựa vào nàng ta," Thẩm Ngọc Quân thật sự cảm thấy mình vô cùng vô tội, chuyện có thai này cũng không phải nàng có thể khống chế, sao lại đổ lên đầu nàng chứ? Vả lại nếu thật sự muốn trách ai đó, vậy thì chỉ có thể trách Hoàng thượng.
Trúc Vũ đảo mắt khinh bỉ, lầm bầm trong miệng: "Nàng ta thật sự là chó điên, vồ được ai thì cắn người đó."
"Nương nương người không tránh sao?" Trúc Vũ cười nói, thật sự mấy ngày nay quá nghẹn khuất mà.
Thẩm Ngọc Quân một tay chống cằm, cười nhạo một tiếng: "Còn tránh cái gì nữa? Thay vì bị Lệ Phi buộc phải bước ra khỏi Chiêu Dương cung, còn không bằng bổn cung chủ động đi ra ngoài. Không phải nàng ta muốn kéo bổn cung làm đệm lưng sao? Vậy bổn cung sẽ cho nàng cơ hội, tiếp theo thì dựa vào bản lĩnh đi." Nàng cũng để cho Lệ Phi biết, trong cung này nàng ta không là gì cả, cũng để cho nàng ta hiểu cái gì là thu liễm.
Lúc Thẩm Ngọc Quân đến cung Trọng Hoa, Đức phi đang nằm trên ghế quý phi, cầm xem bản du ký. Uyển Y thấy là Hi Tu nghi thì vội vội vàng vàng đi vào bẩm bảo: "Nương nương, Hi Tu nghi đến."
Đức phi nghe vậy bèn để sách trong tay xuống: "Mời vào đi," nói rồi người cũng đứng dậy theo, cung nữ hầu hạ bên cạnh vội tiến lên muốn giúp Đức phi chỉnh lại trang dung, nhưng bị Đức phi giơ tay lên cản lại.
Lúc Đức phi tiến vào, Đức phi mái tóc đen xõa ra đang đứng trong điện chờ nàng. Nàng vội tiến lên hành lễ: "Nô tì thỉnh an Đức phi nương nương, nương nương cát tường."
Đức phi biết nàng quy củ, khẽ cười tiến lên đỡ nàng dậy: "Biết muội nhiều quy củ, có thai cũng không biếng nhác," nói xong bèn kéo Thẩm Ngọc Quân đi tới tháp ngồi xuống: "Muội có thai không thể uống trà đặc, bổn cung bảo Uyển Y pha trà táo đỏ cẩu kỷ cho muội."
Thẩm Ngọc Quân khẽ cười nói: "Đa tạ nương nương lo lắng."
"Hôm nay muội nghĩ thế nào mà lại đến chỗ của bổn cung vậy?" Đức phi hiểu Thẩm Ngọc Quân, nàng luôn không thích đi lại, từ sau khi có thai lại càng không thấy bóng người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
