Cảnh đế xoay người lại nói: "Mấy ngày nữa là bắt đầu chuyến săn mùa xuân rồi, đến lúc đó trẫm phải đi núi Đông Minh vài ngày. Ngươi suy nghĩ danh sách các hậu phi có thể mang theo, trẫm chọn mấy người dẫn đi."
"Vâng," Lộ công công biết đây là chính sự, không dám qua loa.
Ngày hôm sau, Thẩm Ngọc Quân thỉnh an Hoàng hậu nương nương xong, vừa trở lại cung Chiêu Dương thì Thành lão thái y của viện Thái Y đã tới. Thẩm Ngọc Quân có chút nghi hoặc: "Hôm qua Thành lão thái y mới đến bắt mặt bình an, sao hôm nay lại tới nữa rồi?” Tuy là nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn cho Tiểu Đặng Tử mời ông ấy vào.
Trúc Vũ vừa nghe là Thành lão thái y đến thì vội vàng buông việc trong tay xuống, vào phòng đứng chờ phía sau chủ tử. Hai ngày trước đó vì chuyện Lệ Phi có tin vui, ánh mắt của toàn bộ người trong cung đều tập trung vào cung Thúy Vi. Trúc Vũ thấy nếu như hiện giờ chủ tử nhà nàng có tin vui, vậy sẽ dễ chịu hơn một chút, dù sao phía trước đã có một vị chuẩn Quý phi chống đỡ.
"Tạ ơn tiểu chủ," Thành lão thái y dưới sự nâng đỡ của Tiểu Đặng Tử đứng dậy.
"Hôm nay ngài tới đây có chuyện gì không?" Thẩm Ngọc Quân không thấy thân thể nàng có vấn đề gì, hơn nữa hôm qua mới bắt mạch xong, cũng không nói thân thể nàng có gì khác thường.
Thành lão thái y nói đâu ra đấy: "Hôm qua lúc thần bắt mạch cho tiểu chủ, cảm giác mạch tượng của tiểu chủ không được rõ, hôm nay đành tới bắt mạch lần nữa, cũng để xác nhận một chút." Ông vốn nghĩ là thêm mấy ngày nữa mới đến, không ngờ Lộ công công bên cạnh Hoàng thượng bảo ông đến hôm nay. Ông có thể làm sao chứ? Chỉ có thể nghiêm mặt đi tới, cũng may đây là ngoại tôn nữ của lão bạn cũ, ông cũng không sợ bị mất mặt.
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy, trong lòng trầm xuống, nàng biết y thuật của Thành lão thái y, nàng không bị bệnh nặng gì đó chứ? Nhớ tới những điều lạ trong thời gian gần đây, nàng bắt đầu thấp thỏm bất an: "Vậy làm phiền thái y rồi." Dù có sợ thế nào đi nữa, nàng vẫn ngoan ngoãn vươn tay ra đặt lên bàn.
Thành lão thái y lấy một chiếc khăn gấm trắng tinh trong hòm thuốc ra, phủ lên cổ tay của Thẩm Ngọc Quân rồi bắt đầu bắt mạch. Tim Thẩm Ngọc Quân đập thình thịch, mắt nhìn chằm chằm vào cổ tay mình, cũng khoảng thời gian mấy hơi thở, rốt cuộc Thành lão thái y cũng bắt mạch xong, thu khăn gấm lại.
Thành lão thái y chờ thu dọn xong mọi thứ mới quỳ xuống nói: "Thần chúc mừng tiểu chủ, tiểu chủ đã có thai hơn một tháng."
"Thật ư," Thẩm Ngọc Quân còn chưa có phản ứng, Trúc Vũ đứng phía sau nàng đã nhảy dựng lên: "Thái y, ngài nói thật ư, tiểu chủ nhà chúng ta thật sự có tin vui sao?"
"Là thật," Thành lão thái y cũng không còn gương mặt già nua cứng nhắc, tay phải vuốt chòm râu, híp mắt cười.
Lúc này Thẩm Ngọc Quân mới hồi phục lại tinh thần: "Ta có tin vui," nói xong không khỏi duỗi tay vỗ về bụng nhỏ.
"Không sai," Thành lão thái y một lần nữa đưa ra lời khẳng định, xem ra ngoại tôn nữ của lão hữu là người có phúc khí.
Mãi đến khi Tiểu Đặng Tử tiễn Thành lão thái y rồi quay lại, Thẩm Ngọc Quân vẫn ngồi cạnh bàn không hề nhúc nhích, đôi tay luôn đặt trên bụng. Trúc Vân và Trúc Vũ đứng ở phía sau bảo vệ, không dám rời nửa bước.
Các cung nhân của cung Chiêu Dương cũng đều biết chủ tử có thai, vô cùng kích động, tranh nhau tới dập đầu chúc mừng chủ tử. Nhưng đều bị Thu Cúc và Đông Mai ngăn lại, hiện giờ thai còn nhỏ, không thể bị giày vò.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
