Tuy Dương Thư Hoa không tình nguyện, nhưng Hoàng thượng đã lên tiếng cho người đưa nàng ta về, nàng ta cũng không dám giả câm vờ điếc mà tiếp tục ăn vạ ở lại. Nàng ta chỉ có thể nhún người hành lễ cáo lui, nhưng khi xoay người vẫn trừng mắt liếc Thẩm Ngọc Quân một cái, lẩm bẩm trong miệng: "Hồ ly tinh."
Thẩm Ngọc Quân thấy Dương Thư Hoa trừng mình thì cố ý nở một nụ cười đắc ý với nàng ta. Đương nhiên Cảnh đế nhìn thấy động tác của hai người họ: "Cười vui vẻ như vậy."
Thẩm Ngọc Quân thấy Dương Thư Hoa đã đi xa mới tức giận nói: "Đó là tần thiếp cười cho nàng xem. Nếu không phải lòng nàng ta bất chính, có ý xấu muốn trêu chọc tần thiếp thì sao tần tiếp có thể hẹp hòi đến mức có mấy bộ y phục của trẻ con cũng không làm chứ?"
Cảnh đế thấy nàng không giữ miệng mà nói lời thật cũng bật cười: "Được rồi, nàng cũng nghỉ một chút đi, bụng còn khó chịu không?"
"Không còn khó chịu nữa," Thẩm Ngọc Quân hơi xấu hổ, hôm nay nàng vui nên không cẩn thận ăn nhiều hơn.
"Vậy về thôi," Cảnh đế cố ý trêu nàng: "Trẫm sợ đi một lát nữa, e là nàng sẽ lại đói bụng."
Thẩm Ngọc Quân vội bước đuổi theo Cảnh đế, vươn tay đặt lên cánh tay Cảnh đế, lầm bầm: "Tần thiếp nào có đói nhanh đến vậy chứ?"
...
Dương Thư Hoa trở lại Liên Nguyệt các thì không che giấu gì nữa, sắc mặt cực kỳ khóc coi: "Lục Khỏa, Hoàng thượng không thích đứa bé trong bụng ta, phải làm sao đây?"
Vừa rồi Lục Khỏa cũng đã nhìn ra, Hoàng thượng không thích tiểu chủ nhà nàng: "Tiểu chủ, người đừng suy nghĩ nhiều, sao Hoàng thượng lại không thích tiểu chủ tử chứ?"
"Không, không phải ta nghĩ nhiều," Dương Thư Hoa lắc đầu: "Vừa rồi ta nói như vậy mà Hoàng thượng không hề nói muốn đến Liên Nguyên các với ta, nhất định là Hoàng thượng không thích con của ta." Nàng ta vừa nói vừa xoa cái bụng đã nhô cao, mắt hơi ươn ướt: "Chẳng lẽ mẫu tử chúng ta đều mệnh khổ như vậy sao?"
"Tiểu chủ, người thật sự suy nghĩ nhiều rồi, tiểu chủ tử là con của Hoàng thượng, sao lại mệnh khổ chứ?"
Có đôi lúc Lục Khỏa cảm thấy, trong một năm tiểu chủ tiến cung đã thay đổi rất nhiều. Trước đây tiểu chủ dịu dàng lương thiện, bây giờ lại trở nên đa nghi tàn nhẫn.
Dương Thư Hoa dường như không nghe Lục Khỏa nói, vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng của mình: "Nhất định là Hi Quý nghi, nhất định là ả," mắt nàng ta hiện lên sự hung ác, cắn răng nghiến lợi nói: "Nhất định là con tiện nhân Thẩm thị kia đã ở trước mặt Hoàng thượng nói bậy, mới làm cho Hoàng thượng ghét ta, ghét con của chúng ta."
Lục Khỏa thấy chủ tử như vậy, trong nhất thời không biết nên khuyên như thế nào, chỉ có thể tiến lên quỳ xuống: "Chủ tử, cho dù Hoàng thượng không thích chúng ta, chúng ta cũng phải sống thật tốt. Nô tỳ sẽ luôn ở bên cạnh người."
"Tiểu chủ đừng nên nghĩ nhiều, sao Hoàng thượng lại không thích con của mình được?" Lục Khỏa trấn an chủ tử nhà mình, thật ra trong lòng nàng nghĩ, nếu tiểu chủ nhà nàng an phận một chút thì có lẽ Hoàng thượng sẽ nhìn chủ tử nhà mình thêm mấy lần. Nhưng từ sau khi chủ tử có thai thì tính tình thay đổi, có lẽ là có hi vọng, nên lòng cũng lớn.
"Ngươi nói xem nếu ta tìm Đức phi thì thế nào? " Dương Thư Hoa đột nhiên nói.
Lục Khỏa bị nàng ta làm cho sợ đến mức sửng sốt: "Tiểu chủ, người..." Trước đây bọn họ đã hoàn toàn đắc tội với Đức phi rồi.
"Lúc đầu không phải Hoàng thượng được ghi dưới danh nghĩa của Thái hậu mới lên tới ngôi vị Hoàng đế sao?" Dương Thư Hoa càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng của mình khả thi: "Trong cung Đức phi có quyền thế, nhà mẹ đẻ lại đắc lực, hoàng nhi nuôi dưới danh nghĩa của nàng ta mới có thu hoạch lớn."
Lục Khỏa ngơ ngác nhìn chủ tử nhà nàng, không khỏi nở nụ cười, cười đến mức châm chọc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
