"Nương nương nói đúng," Dung ma ma cau mày: "Lệ Phi rất ngông cuồng, từ sau khi nàng ta có thai, ngay cả thỉnh an cũng không đến."
"Vậy còn chỗ Chiêu Dương cung và Liên Nguyệt các thì sao ạ?" Dung ma ma đặc biệt hỏi một câu.
"Cũng giống vậy, không thể nặng bên này nhẹ bên kia được," Hoàng hậu càng nói càng cảm thấy không có hứng thú, bèn xua tay ý bảo Dung ma ma đi.
Sau khi Dung ma ma lui ra, Hoàng hậu ngồi trên tháp, thở một hơi thật sâu, hai mắt vô thần nhìn phía trước, cuộc sống thế này rốt cuộc đến khi nào mới kết thúc?
Chính điện cung Lưu Vân, lúc này Lục Chiêu nghi đã nghe đại cung nữ Thanh Y báo lại chuyện của cung Chiêu Dương.
"Nói như vậy thì từ hôm nay, Chiêu Dương cung đã có chủ, còn là một chủ nhân lóc nhóc ư?” Lục Chiêu nghi nằm trên ghế quý phi, nhỏ giọng chậm rãi hỏi.
"Vâng ạ," Thanh Y hơi gật đầu.
Lục Chiêu nghi không còn nằm nữa: "Thẩm thị đúng là có phúc khí, mới vào cung một năm đã bò đến phân vị từ nhị phẩm, hiện giờ không chỉ Chiêu Dương cung là của nàng, còn có long chủng, sao chuyện tốt đều dính vào nàng hết vậy?"
"Hi Tu nghi trẻ tuổi khỏe mạnh, lại được thịnh sủng, mang long chủng cũng là chuyện hợp tình hợp lý," từ nhỏ Thanh Y đã theo Lục Chiêu nghi, tiến cung nhiều năm như vậy, đầu óc cũng không thiếu: "Có điều, nàng lộ ra chuyện có thai vào lúc này, chỉ sợ trong lòng vị ở Thúy Vi cung kia sẽ không thoải mái."
"Đương nhiên nàng ta không thoải mái rồi, tuy Hoàng thượng hứa cho nàng ta phân vị Quý phi, nhưng muốn vậy nàng ta phải sinh Hoàng tự mới được," mắt Lục Chiêu nghi đầy khinh bỉ: "Vừa mới mang thai đã yếu ớt thành cái dáng vẻ kia, ai biết đứa bé đó là phúc hay họa với nàng ta?"
"Nương nương nói phải ạ," Thanh Y cười hờ hững, tiến lên rót một chung trà cho Lục Chiêu nghi, sau đó lui về chỗ của mình.
Lục Chiêu nghi bưng chung trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm: "Nhưng vị ở Chiêu Dương cung kia có thể khó mà nói được, nếu như nàng có mệnh đó, sinh một Công chúa còn dễ bàn, nếu như sinh một Hoàng tử, e là trong cung thật sự có sắp cho biến đổi lớn."
"Nương nương nói rất đúng ạ," lần này Thanh Y không hề cười, sắc mặt trầm xuống: "Nếu như Hi Tu nghi sinh một Hoàng tử, chỉ e trong Tứ phi sẽ có một chỗ của nàng. Đến lúc đó, phi tần địa vị cao trong cung cũng chỉ có nàng và Thục phi là có Hoàng tử dưới gối."
"Thục phi thì tính là gì, Đại Hoàng tử gọi nàng một tiếng mẫu phi, thật đúng là cho rằng Đại Hoàng tử là do nàng sinh sao, Hứa Quý nghi còn sống đấy, nếu Hoàng thượng vui vẻ tấn thêm phân vị cho nàng ta, Đại Hoàng tử vẫn phải về bên người mẹ đẻ. Đến cuối cùng, Thục phi cũng chỉ là dùng giỏ tre múc nước công dã tràng mà thôi," Lục Chiêu nghi đứng lên, nhìn ra bên ngoài điện: "Nhưng vị ở Chiêu Dương cung kia lại khác. Dạo gần đây, hình như người ở thiên điện không ra ngoài đi lại à?"
"Thưa nương nương, hiện tại Phùng Tần chép kinh Phật cả ngày, căn bản là không có thời gian để ra ngoài," có đôi khi Thanh Y cũng nhìn không thấu vị ở thiên điện kia, tuổi còn trẻ nhưng không biết chạy vạy cho mình. Bây giờ Hi Tu nghi có tin vui, không thể thị tẩm, nàng là tỷ muội tốt của Hi Tu nghi, lúc này không phải nên chạy tới Chiêu Dương cung nhiều hơn một chút mới đúng sao?
"Nàng đúng là tĩnh tâm," Lục Chiêu nghi mỉm cười: "Để tùy nàng đi, bổn cung vẫn không tin, người vào cung còn có thể tin Phật."
Trong thiên điện, Phùng Yên Nhiên đang ở trong phòng chép kinh Phật, Tịch Vân tiến vào thưa lại: "Tiểu chủ, nô tỳ đã hỏi thăm rõ, tin tức bên ngoài lan truyền đúng là thật."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
