Cảnh đế nhìn bộ dáng căm phẫn trào dâng của Tiểu Lộ Tử thì biết hắn nghĩ gì, cong miệng cười: "Lần sau lúc ngươi nộp bạc, có thể ít lại hai trăm lượng, xem như là trẫm thưởng cho ngươi."
Lộ công công vừa nghe lời này đã cảm thấy Hoàng thượng cũng quá bủn xỉn rồi, Hi Quý nghi chỉ là một phi tần cũng thưởng hắn hai trăm lượng, nói thế nào đi nữa thì vua của một nước như Hoàng thượng nhiều ít gì cũng phải thưởng nhiều hơn một chút, đáng tiếc từ trước đến nay về phương diện tiền bạc Hoàng thượng chưa từng có ý thức này: "Nô tài tạ ơn Hoàng thượng ban cho." Mấu chốt là Hoàng thượng còn không hề có ý định móc tiền từ túi hắn ra.
Cung Thúy Vi, Lệ Phi đang nằm trên giường. Thường ma ma bưng một chén cháo tổ yến đi đến mép giường: "Nương nương, nô tỳ hầm cho ngài chén cháo tổ yến, ngài dậy uống một chút đi." Nói rồi đặt cháo giá trên đầu giường, tiến lên xốc màn giường, cẩn thận đỡ Lệ Phi ngồi ở mép giường.
"Cực khổ cho ngươi," Lệ Phi uể oải nói: "Bên Hoàng thượng có ban thưởng tới không?"
Thường ma ma cũng không nghĩ đến việc này, theo lý Lệ Phi bị chơi đùa đến mức này, vậy tối hôm qua nhất định là Hoàng thượng đã vô cùng hưng phấn, sao hôm nay điện Càn Nguyên lại không có chút động tĩnh gì chứ?
"Chắc hẳn là Hoàng thượng bận rộn, nhất thời còn chưa rảnh tay," Thường ma ma chỉ có thể nói như vậy.
Lệ Phi nghe vậy, bật cười một tiếng: "Báo hay không cũng giống nhau, dù sao bổn cung cũng không đặt Hoàng hậu vào mắt."
"Nói cho cùng thì nàng cũng là Hoàng hậu, nương nương vẫn nên tôn trọng một chút," Thường ma ma hiểu chủ tử nhà mình, đến bây giờ vẫn luôn chướng mắt Hoàng hậu.
"Vị trí Hoàng hậu của nàng ta làm sao có được, nàng ta biết, bổn cung cũng biết. Làm Hoàng hậu nhiều năm như vậy, vãn dựa vào vốn liếng của nhà mẹ đẻ nàng ta, nàng ta có gì để bổn cung cung kính chứ?" Lệ Phi nghĩ tới nữ nhân ngu xuẩn Hoàng hậu kia, không còn chút khẩu vị gì.
Lý Nghiên Nhi nàng, muốn dung mạo có dung mạo, muốn thủ đoạn có thủ đoạn, nhưng nàng hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm như vậy, lại chỉ vẫn là Lệ Phi, ngay cả Tứ phi cũng không được. Những người khác thì không cần phải nói, Tiền thị vào phủ cùng với nàng, kẻ ngu xuẩn đó cũng đã đứng hàng Tứ phi rồi.
Tại sao lại đối xử với nàng như vậy? Để nàng trở thành trò cười cho mọi người. Chuyện này nếu không có bàn tay của mụ già Hoàng hậu kia, nói thế nào nàng cũng không tin. Nàng biết Hoàng hậu ghét nàng, từ trong ánh mắt Hoàng hậu có thể nhìn thấy được. Nhưng không sao, không phải Hoàng hậu muốn có con sao? Vậy để nàng giúp nàng ta.
"Tuy là nói như vậy, nhưng chỉ cần nàng ta chiếm vị trí Hoàng hậu một ngày, nương nương phải tôn kính nàng ta một ngày, như vậy mới gọi lời ong tiếng ve cho mình," Thường ma ma vẫn cẩn thận đút cháo cho Lệ Phi: "Bây giờ bên ngoài đã nổi lên lời đồn."
"Cũng vì chuyện sáng nay bổn cung không đến thỉnh an mụ già kia sao?" Lệ Phi giơ tay cản thìa cháo Thường ma ma đưa đến: "Đặt đó đi, bổn cung không còn khẩu vị gì nữa."
Thường ma ma bỏ chiếc thìa trong tay xuống: "Nương nương đừng để trong lòng, mấy ngày trước còn đang lan truyền Hi Quý nghi kiêu căng, bây giờ còn có ai nhớ chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
