"Hừ..." Cảnh đế dừng bước, không ngờ Nhiên tình hương do Tiểu Lộ Tử sai người chuẩn bị rất có hiệu quả, vậy mà để nàng ta tự mình chơi trước.
Cảnh đế xoay người đi vào ngồi lên mép tháp, cũng may chỗ của Lệ Phi còn có hai quyển sách, nếu không e là hắn đã kêu Tiểu Lộ Tử đưa vào. Trong nội thất ư ư a a, Cảnh đế nghe hơi bực bội, một đoàn tà hỏa trong lòng làm thế nào cũng không kìm được, hắn dứt khoát buông sách trong tay xuống, đứng dậy đi đi lại lại.
Vừa lúc Lộ công công đứng cách cửa sổ này vài bước, nghe được tiếng đốc, vừa định hét lớn nhưng lại thấy một màu vàng. hắn lập tức giơ tay che kín miệng, hai mắt nhìn quanh, mới không tiếng động tới gần: "Sao Hoàng thượng lại ra đây?"
Không hỏi còn may, vừa hỏi Cảnh đế đã trừng mắt nhìn hắn: "Còn không phải chuyện tốt ngươi làm sao, được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều."
Lộ công công không hiểu gì, thế này là thế nào?
Cảnh đế nhìn bộ dạng ngây ngốc của Tiểu Lộ Tử, chỉ cảm thấy hắn đang lãng phí thời gian: "Trẫm ra ngoài đi bộ một vòng, lát nữa sẽ về. Ngươi xử lý một chút, trẫm không muốn nghe chuyện đêm nay trẫm đến Thúy Vi cung." Nói xong lập tức đi khỏi, lưu lại vẻ mặt kinh ngạc của Tiểu Lộ Tử
Lộ công công thật sự muốn hét lớn hai câu, người phía trước, mời đứng lại. Nhưng mà hắn không dám, chỉ có thể trơ mắt nhìn Cảnh đế nghênh ngang trèo tường ra khỏi cung Thúy Vi. Sau khi thở dài một hơi, hắn gãi gãi đầu nghĩ tiếp theo nên làm gì đây? Suy nghĩ hồi lâu, hắn mới ủ rũ cụp đuôi đi tìm Sở Diễn. Hắn âm thầm quyết định trong lòng, ngày mai nhất định phải xem Hoàng thượng lật thẻ bài của ai.
Cảnh đế ra khỏi cung Thúy Vi, đến thẳng cung Chiêu Dương, cũng may hai cung cách nhau không xa lắm. Hắn vừa nghe giọng điệu của Lệ Phi thì trong đầu lập tức nghĩ tới cô gái nhỏ kia. Nhưng đêm nay chỉ có thể để nàng ấm ức, không thể ghi sổ, ngày mai hắn sẽ đền bù cho nàng.
Chưa đến giờ hợi Thẩm Ngọc Quân đã bò lên giường ngủ. Lúc này nàng đang ngủ rất ngon, khi Cảnh đế đến cung Chiêu Dương, cung Chiêu Dương đã khóa cửa. Đêm nay chắc chắn hắn phải làm tặc, còn là hái hoa tặc.
"Ai?" Nói đến cũng không khéo, đêm nay vừa hay đến lượt Trúc Vân gác đêm. Trúc Vân luôn cảnh giác, vừa nghe tiếng động đã lập tức xốc chăn chạy ra ngoài.
"Câm miệng của ngươi lại," Cảnh đế không ngờ một tiểu nha hoàn lại cảnh giác như vậy, không hổ là xuất thân từ phủ Tề Dương hầu.
Trúc Vân còn tưởng rằng ai, vừa nghe tiếng, nàng đã lập tức mím chặt miệng, tiến lên hành lễ, dù là như vậy cũng không dám lên tiếng nữa.
Cảnh đế nhìn Trúc Vân đang quỳ trên đất: "Lát nữa ngươi dẫn người trong phòng ra ngoài, chuyện hôm nay trẫm đến đây, không được truyền ra."
Trúc Vân vẫn nhớ lời Hoàng thượng đã nói, không dám lên tiếng, chỉ một mực gật đầu. Hoàng thượng làm việc, nàng tiến cung lâu như vậy cũng đã từng thấy, nàng thật sự sợ gây phiền toái cho tiểu chủ và Thẩm gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
