Thẩm Ngọc Quân theo Uyển Y đi vào chính điện cung Trọng Hoa. Nàng thấy Đức phi đang xõa mái tóc đen ngồi trên tháp, cầm một quyển thơ đọc,. Thẩm Ngọc Quân bước nhanh về phía trước khụy người hành lễ: "Tần thiếp thỉnh an Đức phi nương nương, Đức phi nương nương cát tường!"
Lúc này Đức phi mới để quyển thơ trong tay xuống: "Đứng lên ngồi đi." Rất tùy ý, vì không trang điểm mang trang sức nên ít đi sự uy nghiêm lạnh nhạt ngày thường, ngược lại nhìn vô cùng dịu dàng bình thản.
"Tạ ơn nương nương," Thẩm Ngọc Quân đứng dậy, đi tới bên dưới tay Đức phi ngồi xuống.
"Uyển Y, dâng trà cho Hi Quý nghi, bổn cung còn ít Đại Hồng Bào, ngươi nếm thử xem," Đức phi cười nhạt nói.
Thẩm Ngọc Quân dịu dàng cười: "Xem ra hôm nay tần thiếp có lộc uống rồi."
"Nếu muội thích loại trà này, lát nữa bổn cung bảo Uyển Y gói cho ngươi một ít mang về." Đức phi không ngại việc này.
"Tần thiếp ở chỗ của nương nương có lộc ăn là tốt rồi, không thể lại muốn đồ tốt của nương nương." Thẩm Ngọc Quân tự thấy mình không có da mặt dày nên cũng uyển chuyển từ chối.
"Tùy ngươi vậy." Đức phi cười thản nhiên.
Thật ra hôm nay Thẩm Ngọc Quân có một chuyện muốn làm: "Chuyện Thiêm Hi lâu lần trước, tần thiếp vẫn chưa cảm ơn nương nương, hôm nay vừa hay tần thiếp tranh thủ không lười biếng, ở đây cảm ơn nương nương lần trước đã giúp đỡ." Nói xong Thẩm Ngọc Quân đứng dậy, phúc lễ với Đức phi.
Đức phi khoát khoát tay: "Chuyện lần trước cũng không cần nhắc lại, vốn là do bổn cung sơ sẩy, còn kinh động đến ngươi và Phùng Tần." Đức phi hất cằm về phía chiếc ghế thêu, ý bảo Thẩm Ngọc Quân ngồi: "Ngươi vừa đến Đông trắc điện, Tiền Uyển nghi ổn chứ?"
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy thoáng cúi đầu, sau đó nhìn Đức phi nói: "Tần thiếp thấy có lẽ nàng ấy vừa mới mất con, sắc mặt hơi tái, có điều người cũng có tinh thần."
"Đúng là có tinh thần," Đức phi cười lạnh: "Ở đây bổn cung cũng có thể nghe được tiếng của nàng ta." Nàng nói xong cũng nâng chung trà lên uống một ngụm: "Ngươi cũng nếm thử đi."
Thẩm Ngọc Quân theo lời nâng chung trà lên, nhẹ nhàng thổi hai cái, sau đó nhấp một ngụm: "Đậm đà thơm nồng, đúng là trà ngon!"
Đức phi nghe vậy thì nói: "Ngươi thích là được rồi." Sau lại đổi sắc mặt, quan sát Thẩm Ngọc Quân: "Hôm nay sao ngươi lại muốn đến thăm Tiền Uyển nghi, bài học lần trước còn chưa ăn đủ sao?" Nàng cũng không phải là người thích vòng vo, có mấy lời nên hỏi thẳng mới tốt, tránh lãng phí thời gian.
Đức phi dừng mắt ở biểu cảm trên mặt của Thẩm Ngọc Quân, có bất đắc dĩ, có hoài nghi, nhưng không có phẫn nộ, Thẩm Ngọc Quân đúng là người rộng lượng: "Có một loại người, mù quáng tự cho mình là rất cao, nghĩ tất cả mọi chuyện hẳn đều nằm trong lòng bàn tay họ, chỉ hơi chệch đi đã bắt đầu oán trời trách đất. Trời sai đất sai, người khác đều sai, chỉ có bản thân họ không sai. Tiền Lạc Tích chính là một người như vậy, cho rằng tất cả mọi người đều là đá kê chân của nàng ta, bao gồm cả bổn cung."
Thẩm Ngọc Quân lắng nghe Đức phi nói, trước đây nàng có chút áy náy với Tiền Lạc Tích, vì nếu lúc trước nàng không đưa Lạc Mai hương cho Tiền Lạc Tích, có lẽ sẽ không ai có chuyện gì, Lạc Mai hương cũng chỉ sẽ ở trong cung của nàng mà bám bụi, nhưng chỉ một hành động vô tâm đã tạo thành tình trạng như hiện tại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
