"Tiểu chủ." Trúc Vân bước nhanh vào phòng: "Cát Tường bên người Tiền Uyển nghi đến."
Thẩm Ngọc Quân nghe vậy buông sách xuống, nhìn Trúc Vân, nhíu mày: "Sao nàng ta lại tới đây, tiểu chủ của nàng ta có chuyện gì sao?"
"Bẩm tiểu chủ, Cát Tường nói Tiền Uyển nghi muốn gặp người," Trúc Vân có chút không vui, chuyện lần trước Tiền Uyển nghi gây ra ở Thiêm Hi lâu, bây giờ nghĩ lại nàng còn phát lạnh. Tiền Uyển nghi kia là người điên, ai dính vào đều không được yên.
Qua chuyện lần trước ở Thiêm Hi lâu, Thẩm Ngọc Quân cho rằng giữa nàng và Tiền Lạc Tích không còn chuyện gì để nói, nàng cầm quyển du ký lên chuẩn bị xem tiếp: "Nói thân thể ta không khỏe, hôm nào tốt hơn sẽ đến thâm tiểu chủ của nàng ta."
"Vâng." Trúc Vân nghĩ đúng là nên như vậy, có một số người không cần phải để ý đến.
Có điều Thẩm Ngọc Quân không muốn đi, Tiền Lạc Tích cũng không phải người dễ lừa, trước khi Cát Tường đến cung Chiêu Dương đã dặn nàng ta trước.
Thẩm Ngọc Quân vốn đang xem du ký rất thích thú, Tiền Lạc Tích vừa xuất hiện thì xem không vào nữa, đành buông xuống. Vậy mà mới vừa thả sách, Trúc Vân lại quay vào.
"Đuổi đi chưa?" Thẩm Ngọc Quân bưng ly sữa bò lên chuẩn bị uống.
"Vẫn chưa ạ." Trúc Vân lắc đầu: "Cát Tường nói, chủ tử nàng ta đã dặn, nếu như người không đi, thì nói với người Lạc Mai hương, nói là người sẽ hiểu."
Thẩm Ngọc Quân nghe ba chữ "Lạc Mai hương" thì tay cầm ly đột nhiên ngừng lại, nàng cũng xong uống mà buông ly xuống: "Tiền Lạc Tích nói là Lạc Mai hương?"
"Vâng."
Tất nhiên Thẩm Ngọc Quân biết Lạc Mai hương là gì, đó là thứ lúc trước Hoàng hậu thưởng cho nàng, sau đó Tiền Lạc Tích tấn vị, nàng lại chuyển giao qua cho Tiền Lạc Tích. Phải nói là trước đây Thẩm Ngọc Quân không quan tâm gì đến hương liệu, vì bản thân nàng cũng không thích. Nhưng trải qua chuyện ở Thiêm Hi lâu và túy tâm hoa, hiện giờ nàng đặc biệt nhạy cảm với hương liệu: "Trúc Vũ, Trúc Vân, các ngươi theo ta đến Trọng Hoa cung một chuyến."
"Tiểu chủ, người không thể đi được." Trúc Vân thật sự cảm thấy Tiền Uyển nghi là một con người nguy hiểm, thấy ai là cắn người đó, sao chủ tử nhà nàng lại tự dâng tới cửa chứ?
Trong điện Càn Nguyên, Cảnh đế nghe nam tử áo đen bẩm báo lại một số hành động của phu thê Hoài Nam vương, không nhịn được mà nở nụ cười: "Cuối cùng hắn đã không kiềm chế được, quyết định không chờ đợi nữa. Cho nội ứng bên Hoài Nam bắt đầu ra tay đi, mặt khác ra lệnh cho Diệp Quý tần giải quyết dứt điểm Diệp Thượng Nguyệt."
"Vâng." Nói xong thì không còn bóng người nữa.
Lộ công công đứng bên cạnh đã đợi rất lâu, khi thấy người này đi rồi mới chầm chậm đi đến giữa điện: "Hoàng thượng, nô tài cũng có chuyện cần bẩm báo."
"Ngươi nói đi," Ngay cả đầu Cảnh đế cũng không ngẩng lên chứ đừng nói là cho một ánh mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
