Thẩm Ngọc Quân về đến Thiêm Hi lâu, ngồi trên giường, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến lời nói hôm nay của Phùng Đường thị.
"Tiểu chủ, nô tỳ thấy sau khi gặp Phùng phu nhân kia, người vẫn luôn xuất thần, người đang suy nghĩ gì vậy?" Đây là Trúc Vân và Trúc Vũ thử hỏi.
Thẩm Ngọc Quân ra hiệu cho người hầu hạ trong phòng ra ngoài, giữ TRúc Vũ lại, cho Trúc Vân ra giữ cửa: "Ngươi có biết túy tâm hoa không?"
Trúc Vũ nghe vậy hoảng sợ, hai mắt trợn to: "Tiểu chủ, sao người biết túy tâm hoa, có phải do Phùng thị kia không?"
Thẩm Ngọc Quân thấy biểu hiện của Trúc Vũ, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, xem ra là nàng biết, như vậy là tốt rồi: "Ngươi nói cho ta biết về túy tâm hoa, càng tỉ mỉ càng tốt."
Trúc Vũ nghe vậy, thở dài: "Tiểu chủ, túy tâm hoa này không phải đồ tốt lành gì. Người khác có thể không biết, nhưng nhà chúng ta từng trấn thủ biên quan nên đối với thứ này vẫn hiểu đôi chút! Thứ này không phải ở Trung Nguyện, là từ ngoại vực truyền tới, có người nói nhìn cao quý xinh đẹp, nhưng toàn thân đều có độc. Nô tỳ chưa từng nhìn thấy, chỉ biết nó có thể gây ra ảo giác cho người, cũng có thể khiến cho con người phấn khích. Nếu như ăn quá nhiều, còn có thể đưa người ta đến chỗ chết, quan trọng là không thể điều tra ra được. Còn mặt khác nô tỳ cũng không rõ lắm."
"Gây ảo giác cho người?" Đầu óc Thẩm Ngọc Quân không ngừng xoay chuyển: "Điều chế cùng với hoa mai, có thể thấy được rừng mai. Vậy nếu như trộn cùng với những thứ khác, Lý Uyển Nghi phát cuồng chết đột ngột. Thứ đó dùng thời gian dài có thể làm cho thân thể trống rỗng không?" Thẩm Ngọc Quân đột nhiên nhớ tới Thu Cúc từng nói thân thể của Kim Đức dung không ổn.
"Theo lý thuyết, cũng có thể có khả năng này." Trúc Vũ cũng không xác định, nhưng dược vật có thể làm cho con người hưng phấn phần lớn là sẽ tiêu hao sinh lực, nếu như dùng lâu dài, cũng không phải là không có khả năng: "Tiểu chủ nghi ngờ Lý Uyển nghi và Kim Đức dung đều bị hại bởi túy tâm hoa này?" Trúc Vũ vốn không phải người ngu ngốc, tất nhiên một chút là có thể hiểu ra.
"Hai ngày tới ngươi mang theo Trúc Vân lục soát noãn phòng một lượt thật kỹ, không được bỏ qua chỗ nào. Đã làm tất nhiên sẽ lưu lại dấu vết, chắc chắn có chỗ nào đó chúng ta không nhận ra được." Thẩm Ngọc Quân cảm thấy nếu Phùng Đường thị đã mở miệng, bà ta sẽ không bắn tên không có đích. Túy tâm hoa... Tịch nhan... Chắc chắn có vấn đề.
"Vâng," đã có phương hướng, Trúc Vũ nghĩ lần này bọn họ sẽ có thu hoạch.
"Tiểu chủ, nên dùng bữa," Trúc Vân ở ngoài phòng bẩm báo: "Thu Cúc lĩnh bữa trưa của người về rồi ạ."
"Vào đi," Thẩm Ngọc Quân cũng cảm thấy hơi đói bụng, từ sáng đến giờ nàng chỉ dùng ít cháo buổi sáng, bây giờ đã sắp qua giờ ngọ ba khắc rồi.
Thu Cúc vào bắt đầu bày thức ăn: "Mấy ngày tết đều ăn mặn, nô tỳ thấy tiểu chủ cũng hơi ngán rồi, hôm nay vừa lúc Ngự Thiện phòng làm Đông qua chung [1], nô tỳ bèn lĩnh về cho người một phần, tiểu chủ ăn thử xem, có ngon miệng không?"
"Ngươi có lòng quá," Thẩm Ngọc Quân rửa tay chuẩn bị dùng bữa: "Sau bữa trưa, ngươi và Đông Mai theo ta đến Lưu Vân cung thăm Phùng Lương viện." Nếu đã đồng ý với Phùng Đường thị, Thẩm Ngọc Quân tất nhiên sẽ không thất hứa, hơn nữa nàng muốn có chút tin tức từ chỗ của Phùng Yên Nhiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
