Ngàn mong vạn muốn cuối cùng cũng mong được đến ngày mùng ba đầu năm, sáng sớm hôm nay Thẩm Ngọc Quân đã thu dọn, không cần đến chỗHoàng hậu thỉnh an, nhưng cứ như vậy, nàng vẫn bận rộn trong ngoài, cũng không biết nàng bận cái gì, nhưng không có lúc nào ở yên. Tiểu Đặng Tử cũng bị nàng sai đến cửa cung đứng chờ.
Thẩm Ngọc Quân dùng xong bữa sáng mới dừng lại. Vừa qua giữa giờ thìn, Tiểu Đặng Tử dẫn người trở về: "Tiểu chủ, nô tài đi mời phu nhân, thái thái đã trở lại."
"A," Thẩm Ngọc Quân buông chung trà đứng dậy bước nhanh ra ngoài đón: "Ở đâu?"
Lương thị đỡ Thích thị đi vào Thiêm Hi lâu. Đầu tiên hai người phúc thân thỉnh an Thẩm Ngọc Quân: "Hi Đức dung cát tường!"
"Ôi..." Thích thị cũng rất vui, gần một năm, rốt cuộc cũng gặp, nữ nhi trông không tệ lắm, cuối cùng cũng thấy yên lòng: "Tiểu chủ, hôm nay là thời gian vui vẻ, không thể để ướt mắt." Thích thị cầm khăn trong tay, nhẹ nhàng thấm nước trong mắt Thẩm Ngọc Quân.
"Xem bộ dáng không có tiền đồ của con này, làm mẫu thân và tẩu tẩu chê cười rồi," Thẩm Ngọc Quân cũng biết không có nhiều thời gian, không nên lãng phí, vội vàng nói hai người ngồi xuống: "Nhanh,Trúc Vũ dâng trà, Trúc Vũ lấy điểm tâm mới làm qua đây."
"Vậy là đúng rồi," Thích thị thấy nữ nhi thu lại nước mắt, cảm thấy cuối cùng nàng đã trưởng thành, biết kiềm chế cảm xúc.
"Mẫu thân, trong nhà khỏe không, thân thể tổ phụ, tổ mẫu còn khỏe mạnh chứ?" Thẩm Ngọc Quân không chờ được muốn biết tình hình trong nhà.
"Tốt, mọi chuyện đều tốt, tổ phụ, tổ mẫu của con cũng khỏe, chỉ là có chút không an tâm về con." Thích thị nhìn Thẩm Ngọc Quân không nháy mắt, mỹ nhân mặc cung trang trước mắt là nữ nhi của ba, vì người nhà, cuối cùng buông bỏ chính mình. Cung yến mùng tám tháng chạp ngày đó, chỉ một thời gian như vậy, bà hiểu sự dơ bẩn trong cung, chuyện gì cũng muốn mạng người. Mấy ngày trước, thứ muội của Hoàng hậu cũng chết không rõ ràng, trong kinh thành không có tường nào không lọt được gió.
"Sao mẫu thân lại nhìn nữ nhi như vậy, là do nữ nhi phát triển, trở nên xinh đẹp ạ?" Thẩm Ngọc Quân thấy mẫu thân nhìn chằm chằm mình, rốt cuộc cũng làm ra dáng tiểu nữ nhi (cô gái nhỏ), lại còn hơi ngượng ngùng.
"Từ nhỏ tiểu chủ đã xinh đẹp, ta chỉ là nhìn thế nào cũng không đủ, không khỏi muốn nhìn nhiều hơn." Thích thị thấy nữ nhi còn có bộ dạng tiểu nữ nhi ngượng ngùng, lòng cũng nhẹ đi. Trong cung lạnh, sợ nhất chính là lòng người cũng lạnh.
"Mẫu thân trêu nữ nhi," khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Ngọc Quân hơi ửng hồng.
Lương thị nhìn tiểu cô tử trước mắt, không thể không nói là nàng thật sự thay đổi rất nhiều. Ngoài cung có rất nhiều người đang đồn nữ nhi Thẩm thị được Hoàng thượng sủng ái, lại khiến Hoàng thượng hạ mặt mũi của Bình vương phi trước mặt mọi người. Hôm nay nhìn thấy, có lẽ tiểu cô tử có bản lĩnh kia.
"Tẩu tẩu, Bảo ca nhi có khỏe không?"
"Đa tạ Hi Đức dung quan tâm, thằng nhóc kia rất khỏe mạnh, còn nghịch ngợm hơn so với lúc ngài còn ở khuê phòng. Hai ngày trước bắn pháo hoa, thiếu chút nữa là đốt luôn thư phòng của tam thúc nó. Mùng hai hôm qua, phu quân thật sự là không nhịn nổi, cuối cùng đánh nó một trận. Bây giờ chắc là còn ăn vạ trong phòng tam thúc nó." Lương thị nghĩ đến tiểu ma vương trong nhà thì đau cả đầu, thật sự là vừa thương vừa hận, nàng chưa thấy đứa trẻ nào làm cho người ghét được như nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
