"Hoàng thượng long tinh hổ mãnh, tần thiếp nào có sức đuổi kịp? Xin Hoàng thượng bỏ qua cho tần thiếp, đừng trêu tần thiếp nữa," Thẩm Ngọc Quân vừa nghĩ tới tinh thần hăng hái vừa rồi của mình, cảm thấy đó nhất định không phải xuất phát từ ý của nàng, đều do dụ hoặc quá lớn, nàng nhất thời không giữ vững được.
"Hoàng thượng, người của Ngự Thiện phòng đến, hỏi bây giờ có thể bày bữa hay chưa?" Lộ công công canh ngoài cửa xác định là người trong phòng đã nghỉ ngơi, mới hợp thời lên tiếng, trùng hợp khiến cho Thẩm Ngọc Quân không phải đỏ mặt.
"Bày đi," Cảnh đế nghe xong, thấy cũng đến thời gian dùng bữa liền muốn đứng dậy, vậy mà Thẩm Ngọc Quân không nhúc nhích, còn đang đè lên tay hắn.
"Nàng còn ăn vạ không đứng dậy, tối nay đừng nghĩ đến chuyện dùng cơm," Cảnh đế thấy bộ dáng nằm trên giường không nhúc nhích của Thẩm Ngọc Quân, nhìn thật đáng thương.
"Tiểu Lộ Tử, lát nữa đem thức ăn vào nội thất," cuối cùng Cảnh đế cũng nuông chiều Thẩm Ngọc Quân, mở miệng phân phó.
Lộ công công và người của Ngự Thiện phòng nghe vậy thì nhanh chân mang thức ăn vào nội thất rồi bày ra, sau đó im lặng lui ra ngoài. Lần này Cảnh đế lại ngồi dậy, Thẩm Ngọc Quân không quấn hắn nữa, vội lăn một vòng vào trong, trơ mắt nhìn Cảnh đế xuống giường, đi tới bàn ăn bắt đầu dùng bữa, không gọi nàng ăn cơm, cũng không kêu nàng hầu hạ.
Cảnh đế không thèm để ý đến Thẩm Ngọc Quân, tự mình ăn cơm, còn ưu tiên xuống tay với món ăn Thẩm Ngọc Quân thích nhất. Thẩm Ngọc Quân nằm trên giường nhìn, sờ sờ bụng, cuối cùng không nhịn được ngồi dậy, định xuống giường đi ăn. Nàng xem như đã hiểu, nàng không đứng dậy, Hoàng thượng sẽ không gọi nàng ăn cơm.
Mỗi lần dùng bữa cùng Thẩm Ngọc Quân, Cảnh đế đều dùng nhiều hơn bình thường, hôm nay cũng giống vậy. Nhìn mỗi món ăn trên bàn đều vơi đi một nửa, nữ nhân trước mắt vẫn còn đang ăn, cuối cùng hắn không kiềm được nhìn vào bụng của Thẩm Ngọc Quân, nhưng vì mặc đồ ngủ nên cũng không nhìn được gì, có điều vẫn không nhịn được mà nhìn vào nó.
Thẩm Ngọc Quân chỉ cảm thấy thức ăn rất ngon, thấy Cảnh đế dừng đũa, nàng cũng có chút không nỡ mà buông đũa: "Thức ăn rất hợp khẩu vị của tần thiếp, tần thiếp không chịu được mà dùng nhiều một chút, khiến Hoàng thượng chê cười."
"Trẫm muốn hỏi nàng một vấn đề," Cảnh đế ra vẻ nghiêm trang.
Thẩm Ngọc Quân tưởng là chuyện gì rất quan trọng, tư thế lập tức trở nên ngay ngắn, quy quy củ củ.
"Có món gì nàng không thích ăn không?" Cảnh đế hỏi, đây thật sự là điều hắn muốn biết. Đương nhiên không phải vì muốn đả kích Thẩm Ngọc Quân, đơn thuần chỉ vì hắn tò mò thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
