Nhà mẹ để của Hoàng hậu là phủ Trung Dũng hầu, cũng là do Thánh tổ đích thân phong, nhưng đời sau không thể kế thừa, đã sớm trở nên sa sút. Hiện giữ tước Trung Dũng hầu là phụ thân của Hoàng hậu nương nương, năm đó đưa chính muội muội ruột của mình vào cung. Vị nữ tử kia cũng là một người lợi hại, từng bước được lòng tiên đế, trở thành Quý phi, mới giữ được phú quý của phủ Trung Dũng hầu.
Trong cuộc chiến biên cảnh năm đó, phủ Trung Dũng hầu có thể toàn thân trở ra, sao có thể thiếu phần của vị kia. Nhưng vị Quý phi nọ cũng không phải là người có phúc khí, sau khi giúp đỡ chất nữ nhà mẹ đẻ nhận được Hậu vị lại đột nhiên qua đời. Mọi người đều nói vị Quý phi kia vì quá nhớ tiên đế nên mới mất đi. Còn nội tình là gì, ai mà để ý tới?
Thời gian khoảng chừng hai chung trà thì có cung nhân đến mời, nói là có thể nhập tiệc. Đoàn người tất nhiên là đứng dậy theo Hoàng hậu nhập tiệc, Thẩm Ngọc Quân và Phùng Yên Nhiên rơi lại phía sau.
"Ta thấy muội gầy đi không ít, vẫn nên chú ý đến thân thể nhiều hơn." Thẩm Ngọc Quân quan tâm nói một câu, cũng coi như trả lại sự nhắc nhở trước đây của nàng.
Phùng Yên Nhiên ngẩng đầu lên đón nhận ánh mắt của Thẩm Ngọc Quân, nhìn nhau cười: "Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, muội nghĩ thông suốt rồi. Người khác ra sao là chuyện của họ, còn muội chỉ muốn cầu mong được an tâm thôi."
Thẩm Ngọc Quân khẽ gật đầu: "Có thế chứ, không cần phải làm khó chính mình. Mấy ngày nữa người nhà muội sẽ vào cung thăm muội, đừng để bọn họ ở ngoài cung còn phải lo lắng cho muội."
"Tỷ tỷ nói đúng, muội đã đủ bất hiếu rồi, không thể chỉ lo mình được thoải mái." Phùng Yên Nhiên nghĩ đến phụ mẫu và người nhà, không khỏi cảm thấy chua xót, đều là nàng tự cho mình đúng. Phụ thân nàng đã từng khuyên trong cung không dễ sống, nhưng nàng không hề nghe.
"Tỷ tỷ, vị Bình vương phi kia không phải người tốt lành gì, tỷ vẫn nên đi vòng qua nàng ta." Trước đây Phùng Yên Nhiên cũng đã hỏi thăm, tất nhiên biết những chuyện lộn xộn ở phủ Bình vương.
"Yên tâm, ta và nàng ấy không có điểm chung gì," Thẩm Ngọc Quân nghĩ mình là một phi tần phân vị thấp trong thâm cung, dù thế nào cũng sẽ không liên quan gì đến một phụ nhân tôn thất. Còn trong cung này, mọi chuyện đều có Hoàng thượng, đừng nói nàng ta chỉ là một Vương phi, cho dù là Hoàng hậu cũng không thể tùy ý làm bậy.
"Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn," Phùng Yên Nhiên biết hiện tại nàng giống như là chim sợ cành cong, đại khái là thật sự sợ những người có tâm.
Sau khi nhập tiệc khoảng một khắc, Hoàng thượng đã dẫn tôn thất đến.
Yến trừ tịch năm nay, ngoại trừ Liễu Uyển nghi bị bệnh không đến, những người khác trên cơ bản đều ở đây, ngay cả Tiền Lạc Tích cũng được thả ra, nghe nói là Đức phi nương nương cầu tình. Nơi đầu sóng ngọn gió này, không biết Đức phi nương nương cầu tình thả Tiền Lạc Tích ra là có ý gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
