Trước đây Bạch Hà Vỹ cũng từng chạm trán một chuyện tương tự, ngày thường lại hay được huấn luyện khẩn cấp, thế nên lúc này cậu vô cùng thành thạo trong việc sơ tán đám đông, ngoan ngoãn làm đúng bổn phận của mình.
Khu vực bị Bộ Hành động Đặc biệt chăng dây vàng, nhìn từ bên ngoài lúc này đã biến thành một mảng đen kịt. Nghe đồn bọn họ sử dụng loại công nghệ lượng tử gì đó; dù sao thì Bạch Hà Vỹ cũng mù tịt, bài trắc nghiệm hành chính lại chẳng bao giờ hỏi câu này nên cậu cũng chẳng buồn tìm hiểu.
“Anh Bạch, lâu rồi không gặp.”
Đợi đến khi Bạch Hà Vỹ trầy trật tống cổ được hết đám thanh niên đòi xem sao băng rời đi, bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Cậu quay đầu lại, đập vào mắt là một gương mặt rạng rỡ đầy vui mừng.
“Anh Bạch, là tôi đây, Lữ Thành Soái.” Một thanh niên cũng mặc đồng phục đặc chủng nhưng không đeo mặt nạ đang cười híp mí nhìn Bạch Hà Vỹ; trên khuôn mặt cậu ta vẫn còn vương nét ngây ngô.
“A, là cậu à Tiểu Lữ.” Bạch Hà Vỹ ngẫm nghĩ một chút rồi nhớ ra ngay; đây là cậu sinh viên thực tập năm tư được phân công về phường cậu ngày trước, lúc đó chính Bạch Hà Vỹ là người dẫn dắt cậu ta làm việc. Thực tập sinh tháo vát không nhiều, Lữ Thành Soái là một trong số ít đó nên cậu vẫn còn nhớ rất rõ.
“Không ngờ cậu lại thi đỗ vào Bộ Hành động Đặc biệt đấy.” Bạch Hà Vỹ thật lòng chúc mừng: “Chúc mừng nhé, sau này có biên chế là coi như công việc ổn định rồi.”
“Cũng may nhờ khóa học ôn thi công chức anh Bạch chia sẻ miễn phí cho tôi hồi đó.” Lữ Thành Soái ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi cũng chỉ ăn may thôi. Vị trí đó lấy một người mà tôi xếp tận thứ bảy, vốn chẳng ôm ấp hi vọng gì; ai dè năm người xếp trên tôi đều trượt vòng kiểm tra thể lực, người thứ sáu thì đậu kỳ thi cấp quốc gia nên rút lui ha ha ha, thế là tôi tự nhiên nhặt được bổng lộc, đỗ vớt vào lấp chỗ trống.”
Nghe đến đây, Bạch Hà Vỹ chỉ cảm thấy lồng ngực như bị ai đấm mạnh một cú, nghẹn ứ đến mức không thốt nên lời.
Thấy người ta thi đỗ, cậu tuy ngưỡng mộ nhưng không hề ghen tị. Thế nhưng, khi nghe bảo người ta thi đỗ nhờ “vớt vát lấp chỗ trống”, cậu thực sự ghen tị đến mức đỏ vằn cả mắt. Cậu đã từng mấy lần xếp thứ ba, thứ tư cho vị trí chỉ lấy một người, thế quái nào chẳng có ma nào đứng trước cậu chịu bỏ cuộc vậy chứ?
“Tiểu Lữ, nãy bọn anh nhìn lướt qua đã ngờ ngợ là cậu rồi. Đỗ vào Bộ Hành động Đặc biệt cơ à, giỏi quá giỏi quá, lại đây, chúng ta chụp kiểu ảnh chung nào.”
Haizz, sao điểm kỳ thi cấp tỉnh lần này mãi vẫn chưa có nhỉ?
Bạch Hà Vỹ đang thẫn thờ suy nghĩ vớ vẩn thì chợt thấy mảng không gian đen kịt bên kia sông đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt, tiếng rắc rắc vang lên, tựa hồ như sắp vỡ vụn đến nơi.
Ồ, thế này là sắp kết thúc rồi.
Không phải đợi lâu, Bạch Hà Vỹ đã thấy vài nhân viên mặc đồng phục tay cầm xích sắt, lôi xềnh xệch mười mấy kẻ đi ra; nam thanh nữ tú, người già trẻ nhỏ đều có đủ.
“Bọn chúng là người của giáo phái “Chân Thần Mạt Nhật”.” Lữ Thành Soái rốt cuộc cũng luồn lách thoát khỏi vòng vây chào hỏi, len lén rỉ tai Bạch Hà Vỹ: “Một giáo phái nhỏ vô danh tiểu tốt, hình như còn được thế lực nước ngoài chống lưng; mấy tên này đều là người tiến hóa lẹt đẹt quanh quẩn ở cấp E. Bởi vậy lần này xuất quân toàn là những người mới vào làm trước tôi tầm một, hai năm, người của Viện Nghiên Cứu còn chẳng thèm vác mặt đến.”
Bạch Hà Vỹ nghe vậy không khỏi giật mình, chau mày nói: “Cậu nói mấy lời này là vi phạm kỷ luật bảo mật rồi đấy nhé? Nãy giờ tôi chưa nghe thấy cái gì hết.”
“Đâu có tính, lát nữa thế nào cũng có phóng viên tới phỏng vấn mảng này. Cái giáo phái này đến tên cũng không biết đường đặt, tên tự dưng lại thêm hai chữ “Mạt Nhật” (Ngày tận thế) vào, nghe rặt cái mùi chỉ đi hù dọa ở nước ngoài được thôi chứ trong nước ai thèm tin cái mớ bòng bong này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
